20 - 9 - 2018 | 8:10
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Home Ý KIẾN VÀ BÌNH LUẬN Trong cuộc chơi lớn: Nhận diện “đòn bẩy cơ sở hạ tầng” từ các kết nối với Trung Quốc

Trong cuộc chơi lớn: Nhận diện “đòn bẩy cơ sở hạ tầng” từ các kết nối với Trung Quốc

Email In PDF.

Đòn bẩy cơ sở hạ tầng tác động tích tực hay tiêu cực còn tùy thuộc vào cách xử lí của quốc gia trong phạm vi đòn bẩy. Đối với Việt Nam hiện nay, nếu chưa tận dụng được lợi thế từ đòn bẩy này, thì ít nhất đừng để trở thành mục tiêu của nó.

 

 

Châu Á đang lên cơn sốt bởi “chính sách đối ngoại cơ sở hạ tầng” của Trung Quốc. Với “Một vành đai, Một con đường”, hướng đến kết nối một vùng không gian địa lý xuyên qua Âu-Á được đồng hành bởi các công cụ tài chính hỗ trợ như Ngân hàng Đầu tư Cơ sở Hạ tầng Châu Á (AIIB) có số vốn khoảng 100 tỷ USD và Quỹ Con đường tơ lụa có vốn 40 tỷ USD, việc thiết lập một tuyến đường hai trục “nối đất” xuyên qua Trung Á, và “lấp biển” bắt đầu từ các hải cảng tại các nước Đông Nam Á có thể được xem như một “đại chiến lược” hiện thực hóa “giấc mơ Trung Hoa” dưới thời của thế hệ lãnh đạo thứ năm.

Chắc chắn đây không phải lần đầu tiên cơ sở hạ tầng (CSHT) được chú ý như một yếu tố quan trọng trong bối cảnh trỗi dậy của Trung Quốc như một cường quốc toàn cầu. Nhưng dưới thời của Tập Cận Bình, đây trở thành “trọng tâm của các trọng tâm”. Bước ngoặt trên không chỉ xuất phát từ các phát biểu chính thức và thay đổi ưu tiên trong chính sách, mà còn việc thay đổi bản chất phát triển của nước này, cả về kinh tế, lẫn lựa chọn chính sách đối ngoại. Về kinh tế, từ một quốc gia nhập khẩu vốn, Trung Quốc đã dần chuyển sang quốc gia xuất khẩu vốn. Về chính sách đối ngoại, cuộc tranh luận của các học giả nước này cho thấy xu hướng chuyển dịch từ “ẩn mình chờ thời” (光养晦) sang “phấn đấu để thành công” (奋发), nhấn mạnh một Trung Quốc chưa tranh giành vị trí dẫn đầu, nhưng sẽ phất cờ.  

Ứng xử với một Trung Quốc hung hăng, vũ lực và đơn phương trong hành động là khó, vì nó buộc các nước láng giếng lớn bé đều phải xây dựng những phương án phòng ngừa. Nhưng một Trung Quốc hợp tác và đứng ra chủ động tạo những gắn kết khu vực sẽ đưa các quốc gia láng giềng vào một lựa chọn khó xử hơn. Nguyên nhân của các khó xử này là sự đa diện trong sự trỗi dậy luôn được gắn với tên gọi “hòa bình”, khi một bên là các dự án hợp tác kinh tế mang tính đầu tư chào gọi, một bên là sự tăng tốc về hiện đại hóa quốc phòng, cùng với tranh chấp lãnh hải,