19 - 7 - 2018 | 16:51
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Home KINH TẾ/HỘI NHẬP Liệu Hy Lạp có thành công trong “canh bạc” với EU?

Liệu Hy Lạp có thành công trong “canh bạc” với EU?

Email In PDF.

Quả bóng nằm trên sân các đối tác của Athens. Việc lật ngược được thế cờ này xứng đáng là thành công lớn nhất trong tuần đầu tiên nắm quyền của Tsipras. Đúng ra, đó là một sự bắt chẹt, một hành động tống tiền, nhưng rất cần thiết để đáp lại chính sách mà Troika đã áp dụng đối với Hy Lạp từ hơn 5 năm qua.

 

 

Theo đánh giá của một số tờ báo Pháp, lập trường cứng rắn của tân chính phủ cánh tả Hy Lạp trong mấy ngày qua đã tạo điều kiện để nước này thay đổi cán cân sức mạnh trong cuộc đối thoại với các chủ nợ chính nhằm giải quyết nợ nần và tái cấu trúc nền kinh tế. Đây xứng đáng được coi là thành công ngoạn mục của Thủ tướng Alexis Tsipras và Bộ trưởng kinh tế Yanis Varoufakis ngay trong tuần cầm quyền đầu tiên.

Theo báo Pháp Le Point số ra ngày 3/2, cơ cấu lại nợ cho Hy Lạp, kịch bản tưởng chừng như không thể xảy ra cách đây một tháng, nay đang có khả năng trở thành hiện thực. Ngoại trừ Thủ tướng Đức Angela Merkel, gần như không còn lãnh đạo châu Âu nào công khai tỏ ý phản đối.

Điều này đã dần dần chính thức kể từ ngày 2/2: Chủ tịch Ủy ban châu Âu Jean-Claude Juncker đã tỏ ý muốn giải tán Troika, nhóm bộ ba chủ nợ của Hy Lạp, bao gồm Liên minh châu Âu, Quỹ tiền tệ quốc tế và Ngân hàng Trung ương châu Âu (ECB). Nhóm quyền lực đã kê cho Athens liều thuốc đắng này không còn nhận được thiện cảm của bất cứ ai. Chính Tổng thống Mỹ Barack Obama đã tuyên bố trên đài truyền hình CNN rằng “người ta không thể tiếp tục gây sức ép với các nước đang rơi vào cảnh khốn cùng”, trước khi nói thêm rằng: “Vào một thời điểm nhất định, cần phải có chiến lược tăng trưởng để có khả năng trả nợ”. Thái độ can thiệp chủ yếu bắt nguồn từ mối lo ngại của Mỹ về tình trạng tăng trưởng yếu kém của châu Âu.

Những chỉ trích đối với Troika, với phương pháp làm việc và phương thuốc điều trị khủng hoảng của nhóm không phải mới xuất hiện gần đây, vì trong vòng hai năm nay, nghị viện châu Âu đã ra hai báo cáo đánh giá về hoạt động của họ. Tòa án công lý châu Âu cũng cho rằng việc Liên minh châu Âu tham gia Troika chẳng khác nào vừa đá bóng, vừa thổi còi. Điều mới mẻ chính là sự thay đổi thái độ một cách đột ngột của lãnh đạo các nước châu Âu.

Trong khi đó nhật báo kinh tế La Tribune cho rằng với việc giết chết Troika và từ chối nhận khoản viện trợ khẩn cấp 7 tỷ euro trong khuôn khổ chương trình cứu trợ của Troika, Athens đã lật ngược cán cân sức mạnh trong quan hệ với các chủ nợ quan trọng nhất của họ. Kể từ nay, ECB sẽ phải quyết định giữ hay để mặc Hy Lạp ra khỏi Khu vực sử dụng đồng tiền chung châu Âu (Eurozone).

Chính thức thì Hy Lạp vẫn nằm dưới sự cương tỏa của Troika, hệ thống ngân hàng nước này phụ thuộc vào số tiền hỗ trợ khẩn cấp của ECB, trong khi kỳ hạn trả nợ, nhất là các khoản nợ đối với ECB, đã sắp đáo hạn. Trong chuyến công du Paris ngày 1/2, Bộ trưởng Tài chính Yanis Varoufakis đã thừa nhận nước ông “đang ở sát chân tường”. Theo logic thông thường, Athens sẽ phải im lặng và cố gắng đạt thỏa hiệp với các chủ nợ.

Nhưng chính phủ mới của Hy Lạp đã không theo chiến lược đó. Gần đây, Yanis Varoufakis đã tỏ ngay thái độ cứng rắn với Chủ tịch nhóm các bộ trưởng tài chính khu vực đồng tiền chung châu Âu (Eurogroup) Jeroen Dijsselbloem, người đang trong hoàn cảnh rất lúng túng. Tân Bộ trưởng Tài chính Hy Lạp tuyên bố sẽ không đàm phán với một ủy ban “đang bị lung lay” của nhóm Troika và không tiếp tục tham gia chương trình cứu trợ bắt đầu từ tháng 3/2012 của nhóm. Về hình thức, không đạt được thỏa thuận với Troika trước cuối tháng, ECB sẽ cắt quyền tiếp cận của các ngân hàng Hy Lạp đối với chương trình cứu trợ tiền mặt khẩn cấp. Điều đó đồng nghĩa với việc nước này bị trục xuất ra khỏi Eurozone trên thực tế. Vì không có tiền mặt cho ngân hàng, chính phủ không có lựa chọn nào khác là in tiền riêng và áp đặt kiểm soát tỷ giá để tránh chảy máu ngoại tệ. Do đó, Hy Lạp sẽ rơi xuống vực thẳm không phanh.

Nhưng tình thế không đơn giản như vậy. Chiến lược hiện nay của Athens dựa trên các bài học rút ra từ hai thất bại gần đây liên quan đến Eurogroup. Trước khi tìm hiểu cụ thể, cần xem xét lại sơ bộ về tình hình: kể từ khi đảng của Alexis Tsipras lên nắm quyền, khu vực đồng tiền chung chia làm hai phe đối lập: phía Nam, Chính phủ Hy Lạp yêu cầu tái cấu trúc nợ và tiến hành một chính sách kinh tế mới cho châu Âu (New Deal), còn ở phía Bắc, Berlin vẫn tỏ thái độ cứng rắn, buộc Athens phải trả toàn bộ các khoản nợ và tiếp tục cải tổ. Để bắt Angela Merkel phải nhượng bộ, Alexis Tsipras có thể chọn con đường như François Hollande và Matteo Renzi đã mở ra. Tháng 5/2012, François Hollande, vừa mới đắc cử Tổng thống Pháp, đã tính chuyện thuyết phục nhẹ nhàng để Berlin phải nhượng bộ bằng cách chấp nhận kế hoạch thúc đẩy tăng trưởng. Nhưng đến cuối tháng 6, ông đã phải chấp nhận thông qua thỏa thuận ngân sách giữa Pháp và EU được người tiền nhiềm Nicolas Sarkozy đàm phán từ trước, đổi lấy việc được tung ra gói cứu trợ kinh tế trị giá 120 tỷ euro. Thực tế, thỏa thuận này chưa từng được thực hiện, cũng không ai biết hiệu quả của nó ra sao, cho đến nay vẫn nằm trong ngăn kéo tại Brusseles. Hai năm sau, Matteo Renzi trở thành thủ tướng Italia, cũng cố gắng thảo luận để giảm nhẹ các ràng buộc của Hiệp ước ổn định và tăng trưởng của EU (buộc các nước thành viên phải hạn chế thâm hụt ngân sách dưới 3% GDP). Cuối cùng, ông không thành công, nhưng cũng không tuân thủ quy định của EU.

Chính phủ Hy Lạp chắc chắn không thể chấp nhận vị thế đi xin xỏ. Tình cảnh của Hy Lạp không cho phép nước này đạt được điều mà nền kinh tế thứ hai và thứ ba EU đã không thể làm nổi, tức là sự nhượng bộ của Đức. Nhưng đảng cánh tả Syriza của Hy Lạp buộc phải đạt được kết quả. Vì đối với Hy Lạp, sẽ không có gì tồi tệ hơn cho chính phủ mới bằng sự thất vọng của người dân, kéo theo việc bác bỏ toàn bộ chính sách của họ và tăng cường ảnh hưởng cho các đảng cấp tiến hay phe đối lập ngoài quốc hội.

Cho nên Athens đã lựa chọn một chiến lược rất cứng rắn. Với việc từ chối khoản vay 7 tỷ euro, từ đó đe dọa sẽ không làm gì để ngăn chặn nguy cơ mất khả năng thanh toán, tức là vỡ nợ, kéo theo việc để mặc cho hệ thống ngân hàng nước mình đổ vỡ, Chính phủ Hy Lạp trên thực tế đã đẩy trách nhiệm sang phía Liên minh châu Âu. Họ buộc EU phải hành động theo hướng mà Athens mong muốn, nếu không sẽ châm ngòi cho một cuộc khủng hoảng mới của Eurozone. Có nghĩa là, nếu như ECB thực hiện các lời đe dọa đã đưa ra và Hy Lạp rời Eurozone, chính sách của EU sẽ sụp đổ, trên thị trường, các nhà đầu tư sẽ xem lại thái độ của họ trước tình hình mới. Chính sách nới lỏng định lượng (QE) đã tạo ra bong bóng ở các nước bên ngoài Liên minh châu Âu (trừ Hy Lạp) có nguy cơ nổ tung, buộc ECB phải hành động, lần này không chỉ trong khuôn khổ của QE, vốn không được thiết kế để đối phó với tình huống như thế này, mà phải can thiệp cả vào chương trình mua lại nợ (OMT). Vấn đề khó khăn là chương trình OMT là công cụ rất khó sử dụng, nhất là trong bối cảnh nó đang bị Tòa án hiến pháp Karlsruhe (Đức) phản đối.Hậu quả thứ hai của việc ECB loại bỏ Hy Lạp: các đảng phái ủng hộ chủ quyền quốc gia, phản đối tăng quyền lực cho Liên minh châu Âu, sẽ thắng thế: Mặt trận quốc gia (FN) tại Pháp, Liên đoàn phương Bắc và Phong trào 5 sao ở Italy. ECB chỉ tồn tại được nhờ có đồng euro, làm suy yếu vị thế của đồng tiền này đồng nghĩa với việc họ tự bắn một viên đạn vào chân mình.

Thực ra, Hy Lạp đang chơi xấu vì biết rằng các lãnh đạo châu Âu sẽ không chấp nhận rủi ro. Tại Berlin, Bộ trưởng Kinh tế Wolfgang Schäuble là người tán thành chính sách trục xuất Hy Lạp khỏi Eurozone từ năm 2011, nhưng chưa chắc Angela Merkel có thái độ tương tự, vì Thủ tướng Đức đã đặt cược vào chính sách cứu đồng tiền chung euro theo đuổi từ 2010 đến nay. Việc loại bỏ Hy Lạp khỏi Eurozone có thể khiến cho bà có thêm một chút uy tín trong nước, nhưng điều đó cũng đồng thời củng cố thêm cho lập luận của các đảng hoài nghi châu Âu, trong đó có đảng sự lựa chọn vì nước Đức (AfD) và khơi lại yêu cầu của cánh hữu trong nội bộ đảng liên minh dân chủ cơ đôc giáo (CDU) đòi đảng phải đối thoại với AfD.

Trục xuất Hy Lạp khỏi khu vực sử dụng đồng tiền chung sẽ kéo theo việc đơn phương hoãn trả nợ hoặc xóa nợ cho Hy Lạp. Tại sao Athens phải tiếp tục trả nợ cho các “đối tác” đã bỏ rơi họ? Từ nhiều tháng nay, AfD không ngừng chỉ trích chính phủ sử dụng tiền thuế của dân để phục vụ cho các chính sách cứu trợ Hy Lạp mà Angela Merkel và CDU tiến hành.

Quả bóng trên sân châu Âu

Đối với Chính quyền Alexis Tsipras, điều cần làm hiện nay là duy trì một thanh gươm Damocles treo lơ lửng trên đầu các lãnh đạo EU. Nếu họ cũng chơi trò cứng rắn, EU sẽ phải trả giá đắt. Do đó EU sẽ phải giải tán Troika và với việc này, Hy Lạp đã thay đổi được bàn cờ: họ không còn ở thế buộc phải trả lời các đòi hỏi từ các chủ nợ. Từ nay, áp lực sẽ dồn lên ECB, cơ quan sẽ phải quyết định thực hiện hay không các đe dọa mà mình đã đưa ra.

Canh bạc quan trọng mà Alexis Tsipras và Yanis Varoufakis đang theo đuổi là buộc chủ tịch ECB Mario Draghi không chấp nhận rủi ro làm suy yếu khu vực đồng euro để cứu Troika. Lãnh đạo Liên minh châu Âu sẽ phải tìm ra một lối thoát: ấn định một thời hạn chót mới và mở thêm các cuộc thảo luận nghiêm túc. Quả bóng nằm trên sân các đối tác của Athens. Việc lật ngược được thế cờ này xứng đáng là thành công lớn nhất trong tuần đầu tiên nắm quyền của Tsipras. Đúng ra, đó là một sự bắt chẹt, theo như mô tả của Bộ trưởng Tài chính Đức Wolfgang Schäuble.

Thế của Hy Lạp còn mạnh hơn ở chỗ, giải pháp mà tân chính phủ đưa ra cho các đối tác châu Âu – tái cơ cấu nợ dựa trên cơ sở tăng trưởng và trả nợ - là giải pháp đỡ đau đớn nhất cho họ, so với việc đẩy nước này ra khỏi Eurozone và kéo theo vỡ nợ. Do đó, ván cờ đã được an bài từ trước: Liên minh châu Âu sẽ phải đàm phán trên cơ sở phương án mà Hy Lạp đưa ra. Đây thực sự là một hành động tống tiền, nhưng rất cần thiết để đáp lại chính sách mà Troika đã áp dụng đối với nước này từ hơn 5 năm qua.

Theo Le Point; La Tribune

Lan Hương (gt) 


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Một cách hiệu quả hơn để thách thức Trung Quốc về thương mại

Một cách hiệu quả hơn để thách thức Trung Quốc về thương mại

Khao khát của Trump là chiến đấu chống lại chủ nghĩa trọng thương của Trung Quốc được chia sẻ rộng rãi trên mọi phương diện chính trị của Mỹ và ngày càng nhiều trong khu vực tư nhân Mỹ. Tuy nhiên, điều gây tranh cãi nhiều hơn là cách tiếp cận của ông.

Đọc tiếp...

Chiến lược vượt qua Mỹ của các quốc gia châu Á-Thái Bình Dương

Chiến lược vượt qua Mỹ của các quốc gia châu Á-Thái Bình Dương

Nhật Bản và Úc đã đóng vai trò tiên phong trong việc thúc đẩy Hiệp định Đối tác Toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương mà không có Mỹ. Thỏa thuận này được ký kết vào ngày 8/3 và có khả năng sớm có hiệu lực vào đầu năm 2019, sau khi ít nhất 6 trên 11 quốc gia thành viên thông qua.

Đọc tiếp...

Kết nạp Trung Quốc vào WTO có phải là sai lầm?

Kết nạp Trung Quốc vào WTO có phải là sai lầm?

Mỹ đã và đang có sự bất mãn ngày càng gia tăng đối với việc Bắc Kinh không tuân theo các chuẩn mực kinh tế tự do. Việc để cho Trung Quốc gia nhập WTO có phải là một sai lầm chiến lược hay không? Nếu đó là một sai lầm, có lựa chọn thay thế nào tốt hơn?

Đọc tiếp...

Chiến tranh thương mại Mỹ-Trung có phải là lựa chọn duy nhất?

Chiến tranh thương mại Mỹ-Trung có phải là lựa chọn duy nhất?

Đối thoại vẫn là thiết yếu. Nó phải được thực hiện thường xuyên, không phải để tạo ra một vẻ ngoài giả tạo là kết hợp các quy chuẩn mà đơn thuần để tránh những cơn phẫn nộ không cần thiết và phản tác dụng. Không dễ để thắng trong những cuộc chiến tranh thương mại. Mặt khác, về cơ bản không dễ để thua trong các cuộc đối thoại.

Đọc tiếp...

Mỹ đã đánh mất ảnh hưởng tại châu Á như thế nào?

Mỹ đã đánh mất ảnh hưởng tại châu Á như thế nào?

Nếu Mỹ tiếp tục duy trì vị thế lãnh đạo APEC trong việc thúc đẩy Khu vực mậu dịch tự do châu Á-Thái Bình Dương thì việc rút khỏi TPP là một sai lầm chính sách khủng khiếp. Một lý do mà Nhật Bản dẫn đầu thúc đẩy CPTPP là để chờ đợi “Người đẹp ngủ trong rừng” thức giấc trong tương lai gần.

Đọc tiếp...

Địa chính trị của “cuộc chiến thương mại” giữa Mỹ và các nước

Địa chính trị của “cuộc chiến thương mại” giữa Mỹ và các nước

Mối đe dọa của cuộc chiến thương mại từ Donald Trump sẽ là một phép thử năng lực của châu Âu và người châu Âu trong việc tự vệ và thúc đẩy một cách nhìn khác về thế giới so với cách nhìn của Tổng thống Mỹ.

Đọc tiếp...

TPP sống sót, Mỹ thất thủ

TPP sống sót, Mỹ thất thủ

Người ta tiếc cho thỏa thuận TPP và viết nhiều lời tuyên bố về sự chấm dứt của thỏa thuận này. Nhưng một năm sau đó, tình thế đã đổi khác.

Đọc tiếp...

Phải chăng kỷ nguyên lao động giá rẻ của Trung Quốc thực sự đã qua?

Phải chăng kỷ nguyên lao động giá rẻ của Trung Quốc thực sự đã qua?

Lương của người lao động Trung Quốc có thể đang tăng, nhưng số liệu thống kê chính thức không nói lên toàn bộ câu chuyện. 

Đọc tiếp...

Đầu tư của Trung Quốc tại châu Âu: Bài học cho Đông Nam Á

Đầu tư của Trung Quốc tại châu Âu: Bài học cho Đông Nam Á

Đầu tư của Trung Quốc vào châu Âu hiện nay vẫn còn hạn chế, tuy nhiên EU đang cảm thấy áp lực ngày càng lớn khi chưa rõ động cơ đằng sau các nguồn đầu tư này. Những phân tích về tác động từ những khoản đầu tư của Trung Quốc vào Châu Âu rất đáng để Đông Nam Á học hỏi.

Đọc tiếp...

Lý do quan hệ kinh tế Mỹ-Trung cần cân bằng hơn

Lý do quan hệ kinh tế Mỹ-Trung cần cân bằng hơn

Cả Mỹ và Trung Quốc đều gắn với nhau do sự phụ thuộc cùng có lợi. Trung Quốc phụ thuộc vào thị trường xuất khẩu Mỹ với khoảng 161,6 tỷ USD trong năm 2015 trong khi Mỹ dựa vào việc Trung Quốc nắm giữ trái phiếu chính phủ Mỹ và các tài sản USD khác.

Đọc tiếp...

Cuộc ganh đua nhằm tạo dựng khuôn khổ RCEP giữa Trung – Nhật

Cuộc ganh đua nhằm tạo dựng khuôn khổ RCEP giữa Trung – Nhật

Cuộc ganh đua nhằm tạo dựng khuôn khổ của Hiệp định Đối tác Kinh tế Toàn diện Khu vực (RCEP) đang tăng tốc, khi Trung Quốc và Nhật Bản có cách nhìn khác nhau về thỏa thuận thương mại tại khu vực có phạm vi ảnh hưởng tới 1/2 dân số thế giới và chiếm 1/3 sản lượng kinh tế toàn cầu này.

Đọc tiếp...

Indonesia coi trọng IORA chỉ sau ASEAN?

Indonesia coi trọng IORA chỉ sau ASEAN?

Indonesia đang nỗ lực thể hiện vai trò, vị trí của mình trong Hiệp hội các Quốc gia vành đai Ấn Độ Dương với mong muốn tổ chức này sẽ góp phần thực hiện chiến lược trở thành “trung tâm biển” của nước này, giúp đưa Indonesia lên một tầm cao mới.

Đọc tiếp...

Quốc gia nào sẽ thay thế Trung Quốc trở thành “công xưởng” của thế giới?

Quốc gia nào sẽ thay thế Trung Quốc trở thành “công xưởng” của thế giới?

Các quốc gia như Malaysia, Ấn Độ, Thái Lan, Indonesia và Việt Nam đều có những đặc điểm để thay thế Trung Quốc, trong đó Ấn Độ là nước đang chiếm ưu thế nhất. Tuy nhiên, điều này chưa phải là cơ sở đầy đủ để cho rằng các quốc gia khác sẽ không thể trở thành một "Trung Quốc mới". 

Đọc tiếp...

Đã đến lúc Mỹ mạnh tay với vấn đề đầu tư Trung Quốc?

Đã đến lúc Mỹ mạnh tay với vấn đề đầu tư Trung Quốc?

Về kinh tế và nhất là trong đầu tư, những số liệu cụ thể cho thấy rằng, Trung Quốc cần Mỹ hơn rất nhiều so với Mỹ cần Trung Quốc. Với việc Trung Quốc có những hành động không mấy “thân thiện” với các nhà đầu tư Mỹ, đã đến lúc Mỹ cần thay đổi và mạnh tay hơn với Trung Quốc.

Đọc tiếp...

Những tác động rõ ràng đầu tiên của Brexit

Những tác động rõ ràng đầu tiên của Brexit

Hơn 6 tuần đã trôi qua kể từ khi cử tri Vương quốc Anh quyết định để quốc gia này rút khỏi Liên minh châu Âu (EU), khoảng thời gian đủ để một số tác động kinh tế của cuộc trưng cầu dân ý đó trở nên rõ ràng đối với cả Anh và châu Âu.

Đọc tiếp...

Việt Nam được lợi gì từ Brexit

Việt Nam được lợi gì từ Brexit

Đối với kinh tế Việt Nam, Brexit không hẳn sẽ chỉ đem đến những tác động tiêu cực mà Việt Nam sẽ vẫn có được một số lợi ích nhất định, cả trong ngắn hạn lẫn dài hạn.

Đọc tiếp...

Vấn đề Brexit: Cuộc khủng hoảng kinh tế mới chỉ bắt đầu

Vấn đề Brexit: Cuộc khủng hoảng kinh tế mới chỉ bắt đầu

Các chuyên gia cũng thường mắc sai lầm, song lần này, những người ủng hộ Brexit sẽ phải trả giá đắt vì đã phớt lờ ý kiến từ các chuyên gia kinh tế. Cuộc trưng cầu ý dân này sẽ đem đến những hệ lụy tức thì và thậm chí là lâu dài.

Đọc tiếp...

TPP và những tác động đối với Châu Á - Thái Bình Dương

TPP và những tác động đối với Châu Á - Thái Bình Dương

Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) - một thỏa thuận thương mại tiêu chuẩn cao đối với các thành viên tham gia, trong khi đó thế giới hiện cũng đang tồn tại nhiều hiệp định, cơ chế thương mại vốn đem lại nhiều lợi ích cho các bên tham gia. Vậy tại sao TPP lại thu hút sự quan tâm của các nền kinh tế và là trung tâm trong các cuộc tranh luận?

Đọc tiếp...

Ba ngộ nhận về quan hệ kinh tế Trung Quốc - ASEAN

Ba ngộ nhận về quan hệ kinh tế Trung Quốc - ASEAN

Các đánh giá thường thể hiện Trung Quốc là đối tác kinh tế quan trọng nhất đối với các nước Đông Nam Á. Nhưng theo quan điểm của tác giả, thực chất lại hoàn toàn không phải vậy.

Đọc tiếp...

Báo cáo của ADB: Xu hướng và Triển vọng kinh tế Trung Quốc

Báo cáo của ADB: Xu hướng và Triển vọng kinh tế Trung Quốc

Theo dự báo của Ngân hàng Phát triển châu Á, tăng trưởng GDP của Trung Quốc được dự đoán sẽ giảm xuống 6,5% trong năm 2016, nằm trong phạm vi mục tiêu của chính phủ là 6,5%-7%, và giảm xuống 6,3% trong năm 2017 trước khi ổn định hay tăng lên một lần nữa.

Đọc tiếp...
More:

Ngôn ngữ

NGHIÊN CỨU BIỂN ĐÔNG

Joomla Slide Menu by DART Creations

Tìm kiếm

Học bổng Biển Đông

           

          

HỘI THẢO QUỐC GIA, QUỐC TẾ

Philippin kiện Trung Quốc

 

 

TÀI LIỆU ĐẶC BIỆT

ĐANG TRỰC TUYẾN

Hiện có 5591 khách Trực tuyến

Đăng nhập



Đăng ký nhận tin