22 - 10 - 2019 | 3:04
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Home Nghiên cứu Quốc Tế Nghiên cứu Quốc Tế Dự báo tình hình ở một số nước và khu vực trên thế giới năm 2012

Dự báo tình hình ở một số nước và khu vực trên thế giới năm 2012

Email In PDF.

Cơ quan Tình báo Toàn cầu “Stratfor” của Mỹ công bố tài liệu “Annual Forecast 2012”, trong đó nhận định năm 2012 có thể được gọi là năm thay đổi thế hệ. Thực tế ngày càng trở nên rõ ràng rằng thế giới hậu Chiến tranh Lạnh đã kết thúc và đang được thay thế bằng các cường quốc đã thay đổi và động lực đã thay đổi. 

 

Giai đoạn mới nhất là năm 1989-1991. Trong thời gian đó, Liên Xô sụp đổ, sự thần kỳ kinh tế của Nhật Bản chấm dứt, Hiệp ước Maastricht tạo nên châu Âu hiện nay được ký kết và Quảng trường Thiên An Môn xác định Trung Quốc là một nền kinh tế thị trường dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản… Trong giai đoạn này, các thành phần cơ bản của hệ thống quốc tế đã biến đổi cơ bản, thay đổi các luật lệ cho 20 năm tiếp theo. Hiện nay thế giới đang ở trong một chu kỳ tương tự, được bắt đầu từ năm 2008 và đang tiếp tục diễn ra. Trong giai đoạn hiện nay, Mỹ rút quân khỏi Irắc tạo cơ hội cho Iran khẳng định sức mạnh có thể thay đổi cán cân sức mạnh ở Trung Đông; kinh tế Mỹ rơi vào vòng suy thoái và có nguy cơ mất ổn định xã hội. Liên minh châu Âu (EU) chấm dứt hoạt động như đã thực hiện cách đây 5 năm và phải xem xét hình mẫu mới. Trung Quốc bước vào giai đoạn kinh tế và xã hội khó khăn, do suy thoái toàn cầu ảnh hưởng đến nền kinh tế theo hướng xuất khẩu và các sản phẩm ngày càng mất cạnh tranh do lạm phát. Những thay đổi diễn ra đồng thời ở châu Âu, Trung Quốc và Trung Đông đang mở ra cánh cửa cho một khuôn khổ quốc tế mới thay thế hệ thống được tạo ra năm 1989-1991. Năm 2012 có thể được gọi là năm thay đổi thế hệ. Các tiến trình đang tiếp diễn, vì vậy thế giới phải xem xét tương lai của Mỹ, châu Âu, Trung Quốc và Trung Đông trước khi rút ra kết luận. Tất nhiên, trong năm 2012, thực tế ngày càng trở nên rõ ràng rằng thế giới hậu Chiến tranh Lạnh đã kết thúc và đang được thay thế bằng các cường quốc đã thay đổi và động lực đã thay đổi. 

1. Mỹ 

Điểm nổi bật trong năm 2012 là cuộc bầu cử tổng thống diễn ra vào dịp cuối năm. Hiện nay, 2 đảng bắt đầu bước vào chiến dịch vận động tranh cử, nhưng từ nay đến khi chính thức bước vào cuộc bầu cử, trừ trường hợp đảng Cộng hòa có một ứng cử viên vượt trội có thể cứu vãn nền kinh tế nhanh chóng thoát khỏi vũng lầy và khôi phục địa vị siêu cường của Mỹ trên toàn cầu, khả năng là đương kim Tổng thống Obama có thể thắng cử và tiếp tục nhiệm kỳ tổng thống lần II. Năm 2012, kinh tế Mỹ dự kiến tăng trưởng ở mức 2,2-2,7%; tỷ lệ thất nghiệp có thể giảm xuống mức trước khủng hoảng 6,8%-7%; tỷ lệ lạm phát khoảng 1,8%; thâm hụt cán cân thanh toán vãng lai sẽ giảm trước khi trở lại mức gần bằng thâm hụt tiền khủng hoảng vào năm 2015. Các công ty Mỹ sẽ tiếp tục dẫn đầu các tiến bộ khoa học công nghệ, nhất là máy tính, thiết bị y tế, hàng không vũ trụ và quân sự. Tổng thương mại của Mỹ sẽ tiếp tục đạt mức lớn nhất thế giới, trong đó dẫn đầu thế giới về nhập khẩu và tiếp tục là một trong 3 nước hàng đầu về xuất khẩu. Trên lĩnh vực đối ngoại, song song với kế hoạch tiếp tục cuộc chiến ở Ápganixtan, Mỹ sẽ đẩy mạnh chính sách can dự toàn diện khu vực châu Á-Thái Bình Dương, đặc biệt ở Đông Nam Á, để ngăn chặn ảnh hưởng và sức mạnh ngày càng tăng của Trung Quốc; tiếp tục đẩy mạnh các cuộc đàm phán với Nga về chương trình cắt giảm vũ khí thông thường và phòng thủ tên lửa; chú trọng duy trì sự ổn định ở khu vực Trung Đông; ngăn chặn chương trình hạt nhân của Iran và Bắc Triều Tiên. 

2. Châu Âu 

Năm 2012, Liên minh châu Âu (EU) và khu vực đồng euro sẽ tồn tại. Cuộc khủng hoảng tài chính châu Âu sẽ đi vào ổn định hoặc ít nhất ổn định tạm thời, nhưng kinh tế tiếp tục suy thoái sâu sắc. Các nguồn đầu tư khổng lồ sẽ rút khỏi châu Âu do các nhà đầu tư ở trong và ngoài khu vực không tin tưởng hệ thống châu Âu. EU sẽ không sử dụng các biện pháp hỗ trợ tài chính nhằm ép chính phủ các nước tiến hành các cải cách hệ thống tài chính. Nhưng động lực thúc đẩy đằng sau những phát triển trong năm 2012 ở châu Âu sẽ là chính trị chứ không phải kinh tế. Nhận thấy cơ hội trong cuộc khủng hoảng tài chính hiện nay, Đức đang sử dụng sức mạnh kinh tế và tài chính nhằm thay đổi cơ cấu tổ chức của khu vực đồng euro theo hướng có lợi cho nước này. Bản chất nỗ lực cải cách của Đức nhằm kiểm soát nghiêm ngặt chi tiêu tài chính của nhiều chính phủ châu Âu. Mặc dù hầu hết các nước châu Âu sẽ phản đối, nhưng Đức có nhiều lợi thế cơ bản để thực hiện ý đồ của họ trong năm 2012 như: châu Âu sẽ diễn ra một số cuộc bầu cử ở các nước, nên công chúng châu Âu sẽ không được tham khảo ý kiến về hiệp ước mới do Đức chủ xướng; Đức chỉ cần 17/27 nước khu vực đồng euro chấp thuận, hiệp ước của họ sẽ được thông qua; các nhà lãnh đạo châu Âu sẽ ký hiệp ước mới vào tháng 3/2012, sau đó từng nước sẽ sử dụng thời gian còn lại và năm 2013 để tìm cách phê chuẩn; Đức có thể tiếp tục thúc ép một số nước như: Ailen, Phần Lan, Hà Lan và Tây Ban Nha tiến hành các cải cách; người châu Âu hoảng sợ nên sẵn sàng làm mọi thứ như áp dụng các biện pháp khắc khổ và phê chuẩn các hiệp ước mặc dù không muốn. Khi tiến trình phê chuẩn hiệp ước của Đức được thúc đẩy, sự thù địch của người châu Âu đối Đức và Brúcxen sẽ tăng. Trên bình diện quốc tế, các nước sẽ tìm cách bảo vệ họ không bị ảnh hưởng trước sự xâm nhập của Đức vào công việc nội bộ. Ở mức độ quốc gia, tình trạng suy thoái sâu sắc sẽ biến thành nỗi tức giận đối với các biện pháp khắc khổ như đã công bố của các chính phủ. Rối loạn chính trị và tài chính sẽ tồn tại trong khung thời gian khi Đức đàm phán với các nước khác thuộc khu vực đồng euro về hiệp ước mới. Mặc dù bản chất của các cuộc đàm phán đó là từ bỏ chủ quyền tài chính quốc gia, nhưng châu Âu có khả năng chấp nhận hiệp ước mới, bởi vì nếu thất bại sẽ làm tăng khả năng sụp đổ cơ cấu tổ chức chính trị của EU và việc thực hiện sẽ không diễn ra trong năm 2012. 

3. Nga 

Năm 2012, Nga sẽ có một số thách thức như mất ổn định xã hội, tổ chức lại cơ cấu chính trị và thay đổi kinh tế lớn do cuộc khủng hoảng châu Âu gây nên. Mất ổn định xã hội, như đã thấy cuối năm 2011, sẽ tiếp tục trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2012. Ông Putin sẽ tổ chức lại cơ cấu chính trị từ một cơ cấu chủ yếu do đảng của ông ta thống trị thành bức tranh được sự ủng hộ của những người dân tộc chủ nghĩa, tầng lớp thanh niên và các nhà hoạt động tự do mới. Ông Putin cũng sẽ chấn chỉnh đội ngũ lãnh đạo ở Cremli để ngăn chặn mất ổn định xã hội và các khó khăn tài chính của Nga. Cremli sẽ điều chỉnh nền kinh tế để tạo nên những thay đổi trong các kế hoạch đầu tư trước đây liên quan đến nhiều tỷ USD từ châu Âu trên một số lĩnh vực chiến lược của Nga. Cuộc khủng hoảng châu Âu có nghĩa là bất cứ khoản đầu tư nào cũng sẽ giảm mạnh, vì thế Cremli phải điều chỉnh các kế hoạch kinh tế phù hợp với các chương trình hiện đại hóa và tư nhân hóa của Nga và tự cung cấp vốn cho nhiều dự án. Ông Putin có thể tìm thấy hướng đi thông qua những trở ngại đó, mặc dù chúng sẽ thu hút phần lớn sự chú ý của Cremli. Nhưng không nhân tố nào trong các nhân tố đó sẽ làm thay đổi phương hướng chính sách đối nội và đối ngoại của Nga. Nga sẽ tiếp tục tăng ảnh hưởng ở các nước thuộc Liên Xô trước đây bằng cách thiết lập Liên minh thuế quan với Bêlarút và Cadắcxtan và Liên minh này phát triển thành Không gian Kinh tế Chung (CES). Tổ chức lớn hơn này sẽ cho phép Nga mở rộng phạm vi ảnh hưởng ở Minxcơ và Axtana cũng như các nước thành viên mới như Cưrơgưxtan và khả năng cả Tátgikixtan nhằm mở rộng phạm vi kinh tế sang chính trị và an ninh để Mátxơva đặt nền móng thành lập Liên minh Âu-Á mà Nga đang hy vọng bắt đầu vào năm 2015. Khi cơ hội để Ucraina tham gia EU giảm, Kiép sẽ nhận ra rằng Mátxcơva là cường quốc bên ngoài duy nhất có thể hướng tới. Nga có thể tận dụng cơ hội để hành động và thâm nhập các tài sản chiến lược của Ucraina, kể cả kiểm soát hệ thống quá cảnh khí đốt tự nhiên của Ucraina. Nhưng Ucraina sẽ tiếp tục chống lại ảnh hưởng của Nga qua CES bằng cách duy trì mức độ hợp tác với phương Tây. Mục tiêu cuối cùng của Nga tại các nước Bantích là vô hiệu hóa chính sách chống Nga và thân phương Tây của các nước khu vực, và mục tiêu này sẽ được Nga thúc đẩy ở Látvia năm 2012. Nga sẽ tiếp tục quản lý các cuộc khủng hoảng khác nhau với phương Tây, chủ yếu Mỹ và NATO, đồng thời đẩy mạnh quan hệ với các nước châu Âu. Mátxcơva và Oasinhtơn sẽ tiếp tục đối đầu về phòng thủ tên lửa đạn đạo, sự ủng hộ của Mỹ đối với Trung Âu, và Mátxcơva sẽ tăng sức ép an ninh đối với Trung Âu và tăng cường hiện diện kinh tế trong khu vực. Nga sẽ sử dụng các cuộc khủng hoảng này như một cơ hội để chia rẽ các nước châu Âu và giữa châu Âu với Mỹ và trong NATO, đồng thời thúc đẩy nhận thức rằng Nga bị bắt buộc phải hành động mạnh mẽ. Tình hình an ninh sẽ căng thẳng hơn và Nga có ý định thúc đẩy cuộc khủng hoảng này với Mỹ đến bên bờ vực nhưng không cắt đứt các mối quan hệ. Nga cũng sẽ sử dụng cuộc khủng hoảng tài chính và chính trị ở châu Âu để tăng ảnh hưởng ở các nước và khu vực chiến lược. Mátxcơva và Béclin sẽ tiếp tục quan hệ chặt chẽ, đặc biệt trên lĩnh vực kinh tế và an ninh, nhưng Nga sẽ chú trọng hơn đến các lĩnh vực an ninh và năng lượng ở Trung Âu. Các nước châu Âu sẽ không phản đối Nga mạnh mẽ do họ bận rộn với các vấn đề của EU và trong nước. Nhưng điều này không có nghĩa Nga được tự do hành động vì Mátxcơva vẫn phải quản lý các tác động do cuộc khủng hoảng của các nước láng giềng gây nên. 

4. Trung Á 

Một số nhân tố sẽ gây mất ổn định ở Trung Á trong năm 2012. Các cuộc biểu tình phản đối điều kiện kinh tế ngày càng tồi tệ sẽ diễn ra khắp khu vực, đặc biệt ở Cadắcxtan, mặc dù không dẫn đến tình trạng bạo lực gây gián đoạn lớn cho khu vực. Vấn đề nghiêm trọng của khu vực ngân hàng ở Cadắcxtan có thể dẫn đến cuộc khủng hoảng tài chính, bất chấp chính phủ có thể kiểm soát và ngăn chặn các khó khăn đó trong năm 2012 bằng cách sử dụng nguồn thu dầu lửa để ổn định tình hình. Vấn đề bức thiết hơn là hoạt động của các phiến quân Hồi giáo trong khu vực. Các cuộc tấn công sẽ tiếp tục xảy ra lẻ tẻ ở Cadắcxtan, nhưng xuất hiện nhiều ở Cưrơgưxtan, Tátgikixtan và Udơbêkixtan. Tất nhiên các cuộc tấn công đó sẽ không đạt được mục tiêu chiến lược nhằm lật đổ các chế độ hoặc phát triển thành phong trào xuyên quốc gia có khả năng gây mất ổn định khu vực. Bên cạnh những căng thẳng an ninh, việc chuyển giao lãnh đạo sắp tới của các nhà lãnh đạo ở Cadắcxtan và Udơbêkixtan sẽ tạo nên căng thẳng chính trị khác. 

5. Trung Đông 

Iran : Nỗ lực mở rộng ảnh hưởng của Iran sẽ là vấn đề chủ yếu ở Trung Đông năm 2012. Hành động rút quân khỏi Irắc của Mỹ đã tạo lợi thế cho sức mạnh quân sự của Iran ở Vùng Vịnh, nhưng Iran không thể hy vọng Mỹ bị hạn chế sức mạnh trong năm 2012 và Thổ Nhĩ Kỳ, một đối trọng khu vực tự nhiên của Iran, đang phát triển vững chắc, mặc dù chậm. Vì vậy nỗ lực củng cố và mở rộng ảnh hưởng khu vực của Iran sẽ được đẩy mạnh năm nay trước khi cánh cửa cơ hội khép lại. Nhưng Iran vẫn hoạt động trong điều kiện hạn chế và về cơ bản không thể thay đổi tình hình chính trị của khu vực theo hướng có lợi cho họ. Arập Xêút sẽ nhận thấy sự bành trướng khu vực của Iran rõ nhất. Hiện nay, Chính phủ Arập Xêút không tin Mỹ có khả năng hoặc sẵn sàng bảo đảm hoàn toàn các lợi ích của Riát. Bên cạnh điểm yếu của Arập Xêút, các nước Hội đồng Hợp tác Vùng Vịnh sợ rằng nếu không bị ngăn chặn, Iran sẽ sử dụng cộng đồng người Shiite gây mất ổn định ở Baranh và tỉnh phía Đông có nhiều dầu lửa mà chủ yếu người Shiite sinh sống của Arập Xêút. 

Arập Xêút : Năm 2012, Arập Xêút sẽ dẫn đầu các nỗ lực thúc đẩy các nước thành viên Hội đồng Hợp tác Vùng Vịnh ngăn chặn mối đe dọa của Iran, nhưng nỗ lực đó không thể thay thế vai trò của Mỹ - nước bảo đảm an ninh hiệu quả cho khu vực. Một phần quan trọng trong kế hoạch khu vực năm 2012 của Iran là buộc Riát trở thành khu vực có lợi cho Iran và cho phép Arập Xêút phần nào thoát khỏi nguy hiểm. Điều này có thể dẫn đến mối quan hệ nồng ấm tạm thời giữa hai nước thù địch, nhưng nhận thấy những hạn chế và thời gian có hạn của Iran, Arập Xêút có thể tiếp tục cam kết với khuôn khổ an ninh của Mỹ trong khu vực, vì không có lựa chọn nào tốt hơn. 

Rối loạn tại Irắc và Xyri : Những tác động do nỗ lực bành trướng của Iran dễ nhận thấy tại Irắc và Xyri. Tại Irắc, thách thức chính của Iran là củng cố sức mạnh của người Shiite trong một số nhóm cạnh tranh. Do được sự hỗ trợ của Iran , giới lãnh đạo người Shiite, vốn bị chia rẽ, sẽ tìm cách tăng ảnh hưởng, trong khi đó các phe phái người Sunni và người Cuốc ở Irắc sẽ rút vào phòng thủ. Cuộc tranh chấp phe phái sắc tộc này và khoảng trống an ninh xuất hiện sau khi Mỹ rút quân sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ an ninh của Irắc. Trong khi đó, Thổ Nhĩ Kỳ có ý đồ ngăn chặn ảnh hưởng của Iran tại khu vực Bắc Irắc bằng cách xây dựng nhiều cơ sở chính trị, kinh tế, quân sự và tình báo trong khu vực. Tại Xyri, mục tiêu cuối cùng của Arập Xêút, Thổ Nhĩ Kỳ và Mỹ là phá vỡ vòng cung ảnh hưởng của người Shiite bằng cách chia cắt và lật đổ chế độ của Tổng thống Assad. Nhưng không có can thiệp quân sự trực tiếp của nước ngoài, chế độ Xyri sẽ không sụp đổ. Tổng thống Assad sẽ tiếp tục các nỗ lực dập tắt bạo loạn trong nước. Các lựa chọn giải quyết cuộc khủng hoảng rất hạn chế của chế độ sẽ buộc Xyri phải dựa vào sự giúp đỡ hơn nữa của Iran , từ đó cho phép Têhêran tăng ảnh hưởng ở Địa Trung Hải. Nhưng không loại trừ khả năng phe Tổng thống Assad buộc phải tìm lối thoát chính trị. Kết quả như vậy sẽ có nguy cơ dẫn đến một cuộc đấu tranh phe phái trong nội bộ chế độ. Mục tiêu của Iran là ủng hộ Xyri duy trì chế độ, bất chấp ai lãnh đạo chế độ đó cũng được, để mang lại lợi ích cho Iran, nhưng khả năng gây ảnh hưởng tình hình của Iran bị hạn chế, do đó tìm người thay thế để quản lý chế độ Xyri sẽ khó khăn. Hơn nữa, cuộc chiến Xyri không thể diễn ra mà không lan rộng đến Libăng. Vì vậy, Libăng sẽ đối mặt với một năm khó khăn do các cuộc chiến mượn tay kẻ khác ngày càng tăng giữa Iran và Arập Xêút ở phía Đông Địa Trung Hải. 

Thổ Nhĩ Kỳ : Do mất ổn định trong khu vực, Thổ Nhĩ Kỳ sẽ tiếp tục đối mặt với nhiều thách thức quan trọng. Mặc dù nhiều lần tuyên bố, nhưng Thổ Nhĩ Kỳ không thể thúc đẩy hành động quân sự ở Xyri trừ khi Mỹ can thiệp. Một mặt Thổ Nhĩ Kỳ sẽ tiếp tục ủng hộ phe đối lập ở Xyri và chống lại ảnh hưởng của Iran tại Irắc, mặt khác nước này sẽ tiếp tục duy trì mối quan hệ song phương với Têhêran bất chấp căng thẳng đang tăng giữa hai bên. Các điều kiện kinh tế ở châu Âu sẽ làm chậm tăng trưởng kinh tế của Thổ Nhĩ Kỳ. Các phiến quân người Cuốc ở Thổ Nhĩ Kỳ sẽ tiếp tục là mối đe dọa lớn và mối lo ngại về sức khoẻ của Thủ tướng Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan có thể buộc Chính quyền Ancara chú ý đến các vấn đề trong nước để tìm cách thông qua những thay đổi hiến pháp như đã đề nghị. Trên mặt trận đối ngoại, Thổ Nhĩ Kỳ sẽ nỗ lực tăng ảnh hưởng với những người Hồi giáo hoạt động chính trị, đặc biệt tại Ai Cập và Xyri, nhưng nhiều hạn chế sẽ không cho phép Ancara áp dụng các biện pháp đối ngoại quan trọng. 

Ai Cập : Quá độ chính trị hỗn loạn của Ai Cập có thể dẫn đến một quốc hội có nhiều người Hồi giáo, từ đó gây khó khăn cho giới lãnh đạo quân sự đang nắm quyền. Phe đối lập và Quốc hội sẽ tiếp tục chia rẽ nội bộ và không thể mạnh hơn quân đội về các vấn đề chiến lược quốc gia. Do đó, quân đội sẽ tiếp tục lãnh đạo nhà nước. Kinh tế khó khăn khiến quân đội ngày càng lo ngại sự chống đối chính trị. Mối lo ngại của Ai Cập về kinh tế và chính trị sẽ ảnh hưởng đến khả năng kiểm soát khu đệm Sinai, dẫn đến căng thẳng với Ixraen. Nhưng hai bên sẽ tiếp tục duy trì hiệp ước hoà bình từng là cơ sở của mối quan hệ hai nước trong nhiều thập kỷ qua. Kế hoạch của Hamas : Hamas sẽ chớp cơ hội ảnh hưởng ngày càng tăng của người Hồi giáo trong khu vực để khẳng định với các chính phủ Arập láng giềng và phương Tây rằng họ là tổ chức chính trị hòa giải và thực dụng đối với Fatah. Những biện pháp này sẽ giúp bảo vệ Hamas thoát khỏi cuộc khủng hoảng chế độ ở Xyri và thúc đẩy quan hệ với Ai Cập, Gioócđani và Arập Xêút. Bên cạnh đó, Hamas có thể tận dụng cơ hội để phá hủy an ninh trên bán đảo Sinai với hy vọng tạo nên cuộc khủng hoảng giữa Ai Cập và Ixraen. Tình hình rắc rối của Ai Cập và nỗ lực tăng ảnh hưởng của Hamas sẽ khích lệ các nhà lãnh đạo Gioócđani thúc đẩy quan hệ với Hamas. Hành động đó cũng sẽ cho phép Gioócđani quản lý tình trạng mất ổn định của nước này bằng cách xây dựng lòng tin hơn nữa trong dân chúng Hồi giáo, đẩy mạnh quan hệ với Fatah và theo dõi các hoạt động của Hamas khi các nhà quân chủ Gioócđani điều chỉnh chính sách phù hợp với tình hình đang thay đổi trong khu vực. 

6. Đông Á 

Năm 2012, ba vấn đề sẽ tạo nên những sự kiện ở Đông Á gồm: 

- Phản ứng của Trung Quốc trước cuộc khủng hoảng kinh tế và mất ổn định xã hội có khả năng xảy ra trong giai đoạn chuyển giao lãnh đạo; 

- Cuộc khủng hoảng nợ và nhu cầu giảm của EU sẽ hạn chế xuất khẩu của Đông Á; 

- Liên kết hành động của các nước khu vực và tái can dự của Mỹ ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương. 

Trung Quốc : Cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008 cho thấy tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc chủ yếu nhờ xuất khẩu và đầu tư do Chính phủ lãnh đạo. Mặc dù Trung Quốc nhận thấy cần hướng tới nền kinh tế cân bằng hơn, nhưng kinh tế châu Âu tiếp tục sụt giảm và lo sợ kinh tế toàn cầu tiếp tục suy thoái, Chính phủ Trung Quốc sẽ vấp phải nhiều thách thức trong việc tổ chức lại nền kinh tế. Điều chỉnh quy mô kinh tế của Trung Quốc sẽ khó khăn đồng thời sức ép thay đổi tiếp tục diễn ra trong thời gian chuyển giao lãnh đạo. Do Bộ Chính trị Trung Quốc thay đổi lãnh đạo vào tháng 10/2012 và các nhà lãnh đạo mới sẽ nhậm chức đầu năm 2013, Trung Quốc sẽ tập trung duy trì ổn định xã hội để bảo vệ di sản của các nhà lãnh đạo trước đây và củng cố tính pháp lý của đội ngũ lãnh đạo mới. Tăng trưởng kinh tế giảm sẽ đe dọa Trung Quốc trong năm 2012. Tốc độ tăng trưởng vừa phải năm 2011 của Trung Quốc chủ yếu do khu vực xuất khẩu yếu kém, thị trường bất động sản và đầu tư giảm, nhiều rủi ro cho hệ thống ngân hàng. Kinh tế Trung Quốc sẽ tiếp tục suy giảm ở mức có thể quản lý, ít nhất trong năm chuyển giao lãnh đạo. Đáng chú ý, nhu cầu giảm mạnh ở châu Âu sẽ hạn chế xuất khẩu của Trung Quốc. Nhu cầu bên ngoài giảm sẽ đe dọa ngành công nghiệp theo hướng xuất khẩu vốn suy yếu do chi phí lao động, nhiên liệu thô... tăng. Trung Quốc sẽ tìm cách bổ sung bằng cách tiếp tục chú trọng xuất khẩu hàng hóa đến thị trường Mỹ và các thị trường mới nổi ở Đông Nam Á, Mỹ Latinh hoặc châu Phi, nhưng không thể khắc phục khoảng trống do giảm sút nhu cầu của châu Âu. Hơn nữa, chủ nghĩa bảo hộ thương mại của Mỹ ngày càng tăng do giảm sút kinh tế và những lý do chính trị, đặc biệt mùa bầu cử đang đến ở Mỹ, có khả năng đẩy các nhà sản xuất Trung Quốc vào trung tâm của mâu thuẫn thương mại, khiến vị thế của các nhà sản xuất Trung Quốc thậm chí suy yếu hơn. Do đó, Trung Quốc sẽ sử dụng các công cụ truyền thống, kể cả tín dụng, cắt giảm thuế và trợ cấp trực tiếp để hạn chế các rủi ro trong khu vực sản xuất do thất nghiệp và phá sản tăng. 

Mặc dù biết rằng hạn chế gói kích cầu tài chính và các khoản vay ngân hàng lớn như đã thực hiện năm 2008-2009 là khó có thể trụ vững và gây rủi ro cho kinh tế, nhưng Trung Quốc đã nhận thấy một số lựa chọn ngắn hạn khác, do đó Bắc Kinh sẽ sử dụng nguồn đầu tư do Chính phủ lãnh đạo để duy trì mức tăng trưởng trong năm 2012. Bắc Kinh sẽ tiếp tục và tung ra một số dự án cơ sở hạ tầng lớn. Nhưng với quy mô chiếm khoảng 10% GDP và 1/4 các khoản tiền đầu tư cố định, sự giảm sút của khu vực bất động sản do các biện pháp thắt chặt tài chính của Trung Quốc từ năm 2010 là một trong những mối đe dọa lớn nhất trong việc ổn định tăng trưởng. Khi các dự án nhà ở không đạt mục tiêu như đã đề ra, Trung Quốc có thể nới lỏng chính sách thắt chặt tài chính của khu vực bất động sản trong năm 2012, đồng thời cố gắng tránh các sai lầm như gây nên tác động tiêu cực của thị trường hoặc lạm phát giá bất động sản. Chính phủ Trung Quốc cam kết kiểm soát nghiêm ngặt các vấn đề đó nếu không sẽ ảnh hưởng đến uy tín của Nhà nước. Bùng nổ tín dụng mức độ cao liên tục, cộng với sự cần thiết thanh toán các khoản vay đáo hạn (NPL) từ gói kích cầu năm 2008-2009 sẽ đẩy Trung Quốc vào rủi ro NPL cao hơn. Tỷ lệ NPL thực tế có thể tăng lên 8-12% trong vài năm tới. Ít nhất 4.600 tỷ nhân dân tệ (NDT) (729 tỷ USD) trong tổng số 10.700 tỷ NDT của các địa phương sẽ đến thời hạn thanh toán trong 2 năm và Bắc Kinh dự kiến 2.500-3.000 tỷ NDT đang có nguy cơ không thanh toán đúng thời hạn. Ngoài ra, món nợ 2.100 tỷ NDT từ khoản đầu tư cho hệ thống đường sắt cùng với các khoản cho vay không chính thức khổng lồ của hệ thống tín dụng đen sẽ tăng mạnh trong thời gian thắt chặt tín dụng của Chính phủ sẽ tạo nên rủi ro lớn cho khu vực ngân hàng. 

Để đối phó với các mối đe dọa, năm 2012, chắc chắn Trung Quốc sẽ áp dụng một số hành động phòng ngừa như: tiếp tục cung cấp tài chính hoặc bơm thêm vốn để bảo đảm các ngân hàng có thể duy trì độ tin cậy trong hệ thống tài chính của Trung Quốc. Đứng trước các lựa chọn ổn định ngắn hạn và các cải cách sâu sắc dài hạn, các nhà lãnh đạo Trung Quốc sẽ cố làm chậm nhưng sẽ thổi phồng cuộc khủng hoảng đó khi nó trở thành vấn đề không thể tránh trong tương lai. Nhận thấy tính không vững chắc kinh tế và nhạy cảm chính trị đang nổi lên trong giai đoạn chuyển giao chính trị, các nhà lãnh đạo ở Bắc Kinh có ý định duy trì sự đồng thuận ở các cấp cao nhất. Rút kinh nghiệm từ sự kiện Quảng trường Thiên An Môn, các nhà lãnh đạo Trung Quốc nhận thấy cuộc đấu tranh giữa các phái trong Đảng và Chính quyền ở thời điểm nhạy cảm là vấn đề nguy hiểm, do đó Bắc Kinh sẽ áp dụng các biện pháp tăng cường kiểm soát tư tưởng và văn hóa trong Đảng cũng như toàn xã hội. Đồng thời, để bảo đảm việc chuyển giao lãnh đạo êm ả, Chính quyền sẽ không tha thứ những hành động có thể dẫn đến mất ổn định, mặc dù họ cũng đang áp dụng các biện pháp phòng ngừa nhằm kiểm soát xã hội như tăng cường quản lý các cộng đồng hoặc tạo ra những diễn đàn để công chúng bày tỏ ý kiến nhằm kiểm soát tốt hơn sự thất vọng của xã hội-vấn đề dễ bị thổi phồng bởi tình hình kinh tế ngày càng suy giảm. 

Trên lĩnh vực quốc tế, Bắc Kinh sẽ tiếp tục tăng cường tìm kiếm các nguồn tài nguyên và chiến lược đầu tư ra bên ngoài. Do khó khăn trong nước tăng, Trung Quốc có thể sử dụng các bất đồng bên ngoài để giảm bớt sự thất vọng của công chúng. Nhận thấy sức ép kinh tế và thương mại do mùa bầu cử và sự tái can dự chiến lược của Mỹ trong khu vực ảnh hưởng của Trung Quốc, Bắc Kinh sẽ chú ý hạn chế các tính toán sai lầm và nhấn mạnh sự phụ thuộc lẫn nhau trong quan hệ của Bắc Kinh với Oasinhtơn đồng thời khẳng định sự phản đối của Trung Quốc đối với chính sách tái can dự khu vực của Mỹ. Bên cạnh đó, Trung Quốc sẽ cân bằng các sáng kiến quốc gia nhằm duy trì quan hệ với các nước láng giềng, đặc biệt với các nước tuyên bố chủ quyền trên biển Đông, Ấn Độ và Nhật Bản và chống lại các biện pháp của Mỹ nhằm hạn chế ảnh hưởng kinh tế của Trung Quốc trong khu vực cũng như các nước cung cấp nhiên liệu trên thế giới. 

ASEAN: Các nước tuyên bố chủ quyền trên biển Đông như Malaixia, Philíppin và Việt Nam sẽ tiếp tục phản ứng trước hành động của Trung Quốc ở biển Đông bằng cách tăng cường mua sắm vũ khí và trang thiết bị quân sự, tận dụng lợi thế từ các nỗ lực tái can dự của Mỹ để chống lại Bắc Kinh. Năm 2012, hầu hết các nước châu Á sẽ có mức tăng trưởng kinh tế giảm, một phần do kinh tế toàn cầu giảm. Là đối tác kinh tế quan trọng nhất của nhiều nước, Trung Quốc sẽ đẩy mạnh giúp đỡ kinh tế và thương mại ở các nước ASEAN để tăng ảnh hưởng. Bắc Kinh hy vọng khôi phục sức mạnh kinh tế trong khu vực thông qua viện trợ, nhập khẩu hàng hóa tiêu dùng, trao đổi tiền tệ và các thỏa thuận thương mại khu vực, nhưng vai trò của Bắc Kinh cũng có thể vấp phải nhiều thách thức do các nước Đông Á cũng quan tâm đến các nước khác như Mỹ và Nhật Bản. 

Bắc Triều Tiên: Sự ra đi của nhà lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Châng In sẽ làm tăng tính không vững chắc trên bán đảo Triều Tiên. Sáu tháng đầu năm 2012 sẽ rất quan trọng khi sự đoàn kết của chế độ Bắc Triều Tiên bị thử thách trong thời gian chuyển giao lãnh đạo. Cơ cấu lãnh đạo giữa các thành phần quân sự và dân sự được đề ra trong những năm gần đây để tăng cường vai trò của Đảng Lao động Triều Tiên như một trong những trụ cột của chính quyền và cân bằng lại vai trò của quân đội, nhưng tiến trình đó chưa hoàn thiện vào lúc Nhà lãnh đạo Kim Châng In ra đi. Về cơ bản, các nhà lãnh đạo Bắc Triều Tiên không thể thay đổi phương hướng chính sách đối ngoại của Bình Nhưỡng trong thời gian tới. Chú trọng đầu tiên của họ là các vấn đề trong nước và tìm cách tránh những thay đổi bất ngờ về chính sách để không gây mất ổn định chế độ hoặc làm tăng sức ép từ bên ngoài. Trung Quốc sẽ tìm mọi cách tăng ảnh hưởng lớn hơn trên bán đảo Triều Tiên trong giai đoạn quá độ. Ngoài ra, các cuộc thảo luận song phương với Mỹ về việc nối lại các cuộc đàm phán hạt nhân 6 bên đang đạt được tiến bộ trước khi xảy ra cái chết của ông Kim Châng In và một lúc nào đó trong năm 2012 Bình Nhưỡng có khả năng trở lại bàn đàm phán. 

7. Nam Á 

Chiến dịch do Mỹ cầm đầu tại Ápganixtan sẽ không đủ mạnh để đánh bại Taliban và các phe phái khác nhau hoặc lập lại hòa bình ở nước này. Nhưng Taliban cũng không đủ mạnh để đánh đuổi Mỹ và đồng minh khỏi Ápganixtan. Mỹ sẽ tổ chức lực lượng để tiếp tục chiến tranh đến năm 2014, nhưng sẽ tăng cường tấn công Taliban, mặc dù quân đội Ápganixtan có thể đảm nhận các nỗ lực chiến tranh. Mỹ sẽ tiếp tục xem xét thỏa hiệp chính trị với Taliban, nhưng thỏa hiệp này không thể đạt được trong năm nay. Diễn biến quan trọng nhất ở Nam Á là tiến trình chính trị đang diễn ra tại Pakixtan. Mặc dù các nước khác, trong đó có Iran, rất muốn tạo nên bức tranh chính trị tương lai ở Ápganixtan, nhưng Pakixtan sẽ tiếp tục là trung tâm của cuộc chiến. Vì vậy, trong năm 2012, căng thẳng Mỹ-Pakixtan sẽ tăng cho đến khi Mỹ đạt được một thỏa thuận sơ bộ với Pakixtan nhằm giải quyết tình hình trong khu vực sau khi Mỹ rút quân. Căng thẳng ý thức hệ, sắc tộc, tôn giáo và chính trị sẽ tăng ở bên trong Pakixtan và chúng sẽ ảnh hưởng đến Pakixtan, Ápganixtan và mối quan hệ Mỹ-Pakixtan. 

8. Mỹ Latinh 

Mêhicô: Sáu tháng đầu năm 2012, Mêhicô sẽ tích cực chuẩn bị cho chiến dịch bầu cử tổng thống vào ngày 1/7. Mêhicô sẽ chứng kiến Đảng Hành động Quốc gia (PAN) có khả năng kết thúc 12 năm cầm quyền. Do công chúng lên án tình trạng bạo lực ngày càng tăng, PAN bị mất uy tín trong 5 năm qua, trái lại Đảng Cách mạng Thể chế và Đảng Dân chủ Cách mạng ngày càng có uy tín trong dân chúng. Nhưng hy vọng 3 đảng này sẽ không có những hành động cực đoan trong quá trình tranh cử. Tổng thống mới sẽ nhậm chức ngày 1/12, nghĩa là hầu hết các biện pháp chính sách quan trọng của chính quyền mới sẽ không diễn ra cho đến năm 2013. Mặc dù thay đổi đảng cầm quyền, nhưng các thách thức lớn của Mêhicô sẽ tiếp tục tồn tại. Cuộc chiến tranh ma túy sẽ tiếp tục, do băng đảng Los Zetas tăng cường kiểm soát hầu hết hành lang vận tải ven biển phía đông Mêhicô và băng đảng Sinaloa cũng kiểm soát hầu hết phía Tây. Hai băng đảng này hoạt động ngày càng tăng ở Trung Mỹ và quan hệ với các băng đảng tội phạm có tổ chức khác của Nam Mỹ. Khả năng các băng đảng sẽ nỗ lực mở rộng kiểm soát các nguồn cung cấp trong khu vực năm 2012, mặc dù chúng vẫn dựa vào các mối quan hệ với các tổ chức tội phạm có tổ chức ở các nước sản xuất ma tuý và quá cảnh khác. Tuy băng đảng Sinaloa và Los Zetas kiểm soát một số khu vực lãnh thổ của Mêhicô, nhưng một số tổ chức tội phạm nhỏ hơn vẫn tìm cách thâm nhập các trung tâm quan trọng như Acapulco . Bên cạnh đó, 2 băng đảng chủ yếu sẽ tiếp tục tấn công lẫn nhau ở các thành phố quá cảnh như Veracruz và Guadaljara. Cuộc cạnh tranh giữa các băng đảng khác nhau ở Mêhicô sẽ ngăn chặn bất cứ kiểu liên minh nào giữa băng đảng Los Zetas và Sinaloa, từ đó chúng sẽ chấm dứt bạo lực để có điều kiện buôn bán và vận chuyển ma túy thuận lợi hơn. Vì vậy Chính phủ Mêhicô sẽ chú trọng thúc đẩy các chính sách kinh tế và xã hội, mặt khác tiếp tục đẩy mạnh chiến lược chống các băng đảng ma túy và tội phạm hiện nay để bảo đảm ổn định của đất nước. 

Braxin: Năm 2012, Braxin sẽ nỗ lực giảm bớt những tác động lớn đối với thương mại và các nguồn vốn do cuộc khủng hoảng ở châu Âu. Nhưng do chỉ 10% GDP lệ thuộc xuất khẩu, Braxin ít bị tác động hơn các nước đang phát triển khác. Về chính trị, Braxin sẽ tiếp tục chú trọng cân bằng tăng trưởng kinh tế và lạm phát trong giai đoạn kinh tế giảm sút bằng các khoản chi tiêu tài chính và mở rộng tiền tệ hợp lý. Do đó Braxin sẽ tiếp tục chú trọng các vấn đề trong nước năm 2012. Chủ nghĩa bảo hộ thương mại sẽ đóng vai trò mạnh mẽ nhằm bảo vệ các ngành nghề yếu kém. Do thương mại toàn cầu giảm, Trung Quốc sẽ tìm kiếm các thị trường xuất khẩu mới. Hai xu hướng này sẽ làm tăng những căng thẳng song phương giữa Trung Quốc và Braxin trong năm tiếp theo. Các vấn đề nội bộ lớn của Braxin sẽ bao gồm các sáng kiến an ninh biên giới và thành phố, các chương trình an sinh xã hội, xây dựng cơ sở hạ tầng, và phát triển các khu vực dự trữ dầu lửa của Braxin. 

Vênêxuêla: Do vấn đề sức khỏe của Tổng thống Hugo Chavez, không ai có thể dự đoán chính xác xu hướng chính trị của Vênêxuêla trong năm 2012. Tất nhiên, dư luận đang chú ý đến khả năng người kế nhiệm ông Charvez và sự thất vọng ngày càng tăng của dân chúng trước thực trạng của Vênêxuêla. Các đảng đối lập chính trị, dường như sẵn sàng đoàn kết sau một ứng cử viên được bầu chọn tháng 2/2012, sẽ nỗ lực giành lại chính quyền. Do đó cuộc bầu cử năm 2012 sẽ có bước đột phá trong tình hình chính trị của Vênêxuêla. Mặc dù chưa thể dự đoán chính xác kết quả, nhưng năm 2012 có thể chứng kiến việc chuyển giao quyền lực từ ông Chavez. Cho dù ai lên nắm quyền lãnh đạo vào cuối năm 2012, tình hình kinh tế Vênêxuêla sẽ tiếp tục không chắc chắn. Sự thất vọng của dân chúng ngày càng tăng cùng với các khó khăn kinh tế-xã hội khác sẽ dẫn đến nhiều cuộc biểu tình hơn nữa, nhưng phần lớn hành động chính trị sẽ tập trung vào cuộc bầu cử tổng thống. 

Cuba: Cuba sẽ tiếp tục các biện pháp quá độ thận trọng và chậm trong năm 2012. Các cải cách cơ bản sẽ được Cuba đẩy mạnh trong năm 2012. Thách thức quốc tế của Cuba là cân bằng các yêu cầu tự do hóa của Mỹ với nhu cầu về dầu lửa nhập khẩu từ Vênêxuêla của nước này. Việc nhập khẩu dầu lửa sẽ không bị gián đoạn nhưng thay đổi chính trị ở Vênêxuêla có thể buộc Cuba phải tăng cường quan hệ với Mỹ như một đối tác kinh tế hơn nữa. 

9. Châu Phi Hạ Xahara 

Xômali : Năm 2012, Chính phủ Xômali sẽ đẩy mạnh chiến lược ngăn chặn các phiến quân thánh chiến của nhóm xuyên quốc gia al-Shabaab và Tiểu vương Hồi giáo Xômali. Chiến lược này sẽ gồm 3 thành phần: thành phần thứ nhất, Phái bộ châu Phi trong lực lượng Xômali (AMISOM), sẽ tăng cường hiện diện ở Mogađisu. Lực lượng này sẽ bao gồm các binh sĩ gìn giữ hòa bình của Uganđa , Burunđi , Gibuti và lực lượng bổ sung của Xiêra Lêôn. Thành phần thứ hai, lực lượng Kênia sẽ tăng cường triển khai dọc biên giới Kênia với Nam Xômali. Thành phần thứ ba, lực lượng Êtiôpia sẽ tăng cường triển khai dọc biên giới nước này với biên giới miền Trung Xômali nhằm quản lý lãnh thổ và ngăn chặn các phiến quân thánh chiến. Lực lượng AMISOM, Kênia và Êtiôpia sẽ không tiến sâu vào lãnh thổ Xômali để tấn công các phiến quân. Thay vào đó, lực lượng địa phương sử dụng chiến thuật du kích để tấn công các phiến quân ở khu vực bao vây ngăn chặn. Các lực lượng sẽ phối hợp với nhau nhằm cắt đứt các tuyến đường cung cấp nhưng không thể đánh bại các phiến quân. Mỹ sẽ tiếp tục sử dụng lực lượng đặc biệt trên chiến trường Xômali. Lực lượng đặc biệt và máy bay không người lái của Mỹ sẽ thu thập và chia sẻ tin tức tình báo với Chính phủ và các đồng minh của Xômali. Ngoài ra, lực lượng Mỹ ở Đông Phi và khu vực Sừng châu Phi sẽ tiếp tục tiến công các phiến quân Xômali hoặc các thủ lĩnh al-Qaeda, từ đó tạo cơ hội cho quân đội Xômali thực hiện thành công chiến lược.

Nigiêria : Khu vực Bắc Nigiêria sẽ tiếp tục xảy ra bạo lực. Nhận thấy Chính phủ của Tổng thống Goodluck Jonathan sẽ giành được sức mạnh chính trị trong khu vực, các nhà lãnh đạo ở phía Bắc sẽ sử dụng nhóm phiến quân Boko Haram để tăng thêm sức mạnh. Như một phần của chiến dịch giành lại sức mạnh chính trị trong cuộc bầu cử năm 2015, giới lãnh đạo chính trị ở khu vực phía Bắc sẽ cung cấp vũ khí và tiền bạc cho nhóm phiến quân Boko Haram để bảo vệ họ. Hành động này sẽ cho phép nhóm phiến quân phát động hàng loạt cuộc tấn công các mục tiêu quan trọng của Chính phủ ở khu vực Đông và Tây Bắc, thậm chí ở thủ đô Abuja của Nigiêria. Nhóm Boko Haram tuyên bố sẽ tiến hành cuộc thánh chiến ác liệt, nhưng bản chất hành động hỗ trợ của chúng sẽ ngăn cản nhóm tiến hành các cuộc tấn công gây nên phản ứng quốc tế và thất bại cho giới lãnh đạo phía Bắc như tiến hành các hoạt động xuyên quốc gia hoặc tấn công các cơ sở chính trị hoặc thương mại của nước ngoài ở Nigiêria. 

Khu vực đồng bằng Nigiê ở phía Nam cũng sẽ diễn ra bạo lực. Mặc dù chính quyền của Tổng thống Jonathan tuyên bố chỉ lãnh đạo đất nước từ năm 2011-2015, nhưng mâu thuẫn sẽ bắt đầu nổi lên trong nội bộ của Jonathan khi các phe phái đặt câu hỏi liệu Chính quyền của Tổng thống Jonathan có nên chỉ tồn tại trong một nhiệm kỳ không. Cũng như các chính trị gia ở phía Bắc Nigiêria, giới hoạt động chính trị ở khu vực đồng bằng Nigiê, trong đó có Tổng thống Jonathan, sẽ bắt đầu khôi phục quan hệ với các nhóm phiến quân như Phong trào Giải phóng Đồng bằng Nigiê (MEND). Các cuộc tấn công của MEND hoặc các nhóm phiến quân ở đồng bằng Nigiê trong năm 2012 sẽ không thường xuyên và không đe dọa việc sản xuất dầu lửa. Nhưng chúng sẽ tạo cơ sở cho giới hoạt động chính trị ở đồng bằng Nigiê phát động một chiến dịch chống đối nhằm yêu cầu Chính quyền bảo trợ chính trị, trong khi giới hoạt động chính trị của khu vực quyết định liệu có nên ủng hộ việc chỉ định tổng thống của đảng đương quyền trong cuộc bầu cử tiếp theo hay không. Xuđăng : Sự chống đối trong nội bộ ở Xuđăng và Nam Xuđăng sẽ ngăn cản hai chính phủ ký thỏa thuận chia sẻ nguồn thu dầu lửa. Thay vào đó, hai bên sẽ nhất trí tiếp tục các thỏa thuận đặc biệt liên quan đến việc phân phối các khoản thu dầu lửa. Ngoài ra, các binh sĩ gìn giữ hoà bình của Liên hợp quốc sẽ tiếp tục triển khai ở Nam Xuđăng và Darfur để đối phó với các cuộc xung đột giữa các phiến quân trên biên giới hai nước. Hai nước sẽ mất ít nhất một năm nữa mới giải quyết xong vấn đề phân định biên giới. Nam Phi: Nam Phi sẽ tiếp tục chú trọng sự cạnh tranh nội bộ nhằm thúc đẩy khả năng tăng cường ảnh hưởng của họ ở phía Nam châu Phi. Đảng cầm quyền Đại hội Dân tộc Phi (ANC) sẽ thúc đẩy cạnh tranh nội bộ để tiến tới đại hội đảng và cuộc bầu cử tháng 12/2012. Tổng thống Nam Phi Jacob Zuma sẽ nỗ lực để được bầu chọn là chủ tịch nhiệm kỳ 2 của ANC - một vị trí cho phép ông ta trở thành ứng cử viên tổng thống trong cuộc bầu cử năm 2014. Tương tự, phe Zuma cũng sẽ tìm mọi cách để bảo đảm rằng không đối thủ cạnh tranh nào của ANC đủ sức mạnh thách thức Zuma trong cuộc bầu cử sắp tới./.

 Theo Stratfor (20/1)

 Mỹ Anh (gt)


 


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Trung Quốc: Tứ cố vô thân (Phần cuối)

Trung Quốc: Tứ cố vô thân (Phần cuối)

Trước những áp lực của Mỹ và đồng minh, Trung Quốc đã chuyển hướng sang Nga. Tuy nhiên thực tế là Nga và Trung Quốc không phải là những đồng minh tự nhiên và họ nghi ngờ về từng động thái của nhau nhiều hơn là tin tưởng, điều này sẽ hủy hoại và làm cho bất kỳ thỏa thuận song phương nào mà họ có thể đạt được bị thất bại. Kết quả là Trung Quốc sẽ thấy mình thực sự bị cô lập và hoàn toàn phụ thuộc vào những nước mà họ đã kiểm soát để duy trì việc vận hành nền kinh tế của mình.

 

Đọc tiếp...
More:

AUMX và kỳ vọng của ASEAN

AUMX và kỳ vọng của ASEAN

Cuộc tập trận ASEAN-Mỹ là bước đi quan trọng hướng tới việc thực thi tầm nhìn của ASEAN về cấu trúc an ninh khu vực mở và hòa bình, không bị chi phối bởi Trung Quốc và có sự tham gia của tất cả các nước lớn - bao gồm Mỹ.

Đọc tiếp...
More:

Đằng sau việc Trung Quốc muốn kiểm soát hai vùng biển ở Đông Á

Đằng sau việc Trung Quốc muốn kiểm soát hai vùng biển ở Đông Á

Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) trong 4 năm qua đã đẩy mạnh các cuộc tập trận quân sự xung quanh hai tuyến đường biển chiến lược - Kênh đào Bashi và Eo biển Miyako - để bảo vệ lối ra vào các vùng biển của nước này.

Đọc tiếp...
More:

Quan hệ Nhật - Hàn liệu có thể cải thiện?

Quan hệ Nhật - Hàn liệu có thể cải thiện?

Ngày 28/8, tranh chấp Nhật-Hàn lại tiếp tục rơi vào bế tắc khi Nhật Bản chính thức loại Hàn Quốc ra khỏi “Danh sách trắng” về thương mại. Kể từ đầu tháng 7 đến nay, sau những đòn tấn công “ăn miếng trả miếng” quyết liệt, mâu thuẫn Nhật-Hàn đã leo thang, căng thẳng và phức tạp hơn. Cuộc khủng hoảng này sẽ ngày càng quyết liệt, hay vẫn còn cơ hội để vãn hồi?

Đọc tiếp...
More:

Chiến lược Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương ở "tuổi" thứ 2

Chiến lược Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương ở

Tương lai của sự lãnh đạo của Mỹ ở khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương phụ thuộc vào tính hợp pháp mà Washington có được thông qua mạng lưới các đồng minh trong khu vực. Tuy nhiên, ở mức độ nào đó, Mỹ đang ngày càng trở nên xa dần các đối tác châu Á của mình.

Đọc tiếp...
More:

Tại sao EU gặp khó khăn trong việc giành ảnh hưởng tại Đông Nam Á

Tại sao EU gặp khó khăn trong việc giành ảnh hưởng tại Đông Nam Á

Cho dù đã tăng cường chính sách quyết đoán tại Đông Nam Á, lập trường của châu Âu vẫn bộc lộ chính những vấn đề mà các chuyên gia và giới chức ở châu Âu đã nêu bật: Ngoại trừ thương mại, EU gần như không có biện pháp nào khác để gây ảnh hưởng đến cách ứng xử của các quốc gia trong khu vực.

Đọc tiếp...
More:

Mặt tích cực và tiêu cực của chủ nghĩa dân tộc ở châu Á

Mặt tích cực và tiêu cực của chủ nghĩa dân tộc ở châu Á

Những diễn biến tại Ấn Độ, Nhật Bản và Hong Kong đã đưa ra những bài học ý nghĩa cho cuộc tranh cãi gay gắt giữa những người coi chủ nghĩa dân tộc mang bản chất hiếu chiến và những người nhìn nhận chủ nghĩa dân tộc có thể mang tính nhân dân.

Đọc tiếp...
More:

Mục tiêu cường quốc tầm trung và viễn cảnh ngoại giao Việt Nam sau năm 2030

Mục tiêu cường quốc tầm trung và viễn cảnh ngoại giao Việt Nam sau năm 2030

Một trong những bí quyết thành công của sự nghiệp Đổi mới và của ngoại giao Việt Nam kể từ năm 1986 đến nay là không ngừng tìm tòi cái mới, tạo đột phá. Bài viết này cố gắng làm rõ một số vấn đề lý luận và thực tiễn xoay quanh ý tưởng cường quốc tầm trung cho Việt Nam sau năm 2030.

Đọc tiếp...
More:

Chủ nghĩa đa phương là không thể thay thế?

Chủ nghĩa đa phương là không thể thay thế?

Tất cả các nước cần phải chung vai trong việc khôi phục hệ thống đa phương này vốn đã đóng góp rất nhiều cho thịnh vượng và tăng trưởng chung trong vòng 70 năm qua.

Đọc tiếp...
More:

Dự báo về các nguy cơ toàn cầu năm 2016

Dự báo về các nguy cơ toàn cầu năm 2016

Ba nguy cơ hàng đầu có khả năng xảy ra nhất ở Bắc Mỹ là tấn công mạng, hiện tượng thời tiết khắc nghiệt và đánh cắp dữ liệu, trong khi ở Mỹ Latinh và Caribbean là nguy cơ thất bại của chính phủ quốc gia, thất nghiệp và bất ổn xã hội.

Đọc tiếp...
More:

Chiến lược Trục hàng hải toàn cầu trong nhiệm kỳ 2 của tổng thống Indonesia

Chiến lược Trục hàng hải toàn cầu trong nhiệm kỳ 2 của tổng thống Indonesia

Việc thực hiện Trục hàng hải toàn cầu (GMF) của Chính quyền Jokowi đang ở giai đoạn nào sau khi ông kết thúc nhiệm kỳ tổng thống đầu tiên? Và trong nhiệm kỳ 2 này, GMF sẽ được thực hiện ra sao? Liệu ông Jokowi còn tiếp tục ưu tiên thực hiện chiến lược này như đã cam kết hay không, hay đang dần chuyển sang ưu tiên mục tiêu mới, thiết thực và quan trọng hơn.

Đọc tiếp...
More:

Ngôn ngữ

NGHIÊN CỨU BIỂN ĐÔNG

Joomla Slide Menu by DART Creations

Tìm kiếm

Học bổng Biển Đông

           

          

HỘI THẢO QUỐC GIA, QUỐC TẾ

Philippin kiện Trung Quốc

 

 

TÀI LIỆU ĐẶC BIỆT

ĐANG TRỰC TUYẾN

Hiện có 5925 khách Trực tuyến

Đăng nhập



Đăng ký nhận tin