22 - 7 - 2017 | 11:46
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Home NGHIÊN CỨU NƯỚC NGOÀI Luật biển và quản trị đại dương ở Đông Nam Á: Các bài học so sánh của Châu Âu về tính thực tế và nguyên tắc

Luật biển và quản trị đại dương ở Đông Nam Á: Các bài học so sánh của Châu Âu về tính thực tế và nguyên tắc

Email In PDF.

Với mục tiêu chia sẻ kinh nghiệm thực tiễn của Châu Âu, bài viết nhấn mạnh một số xu hướng đương đại trong cách tiếp cận của EU đối với vấn đề quản lý nghề cá, bảo vệ môi trường biển, quy hoạch không gian biển, quản trị đại dương cũng như thực tiễn hợp tác của các nước thành viên EU trong việc nộp đệ trình chung cho Ủy ban Ranh giới Thềm Lục địa theo Điều 76 của UNCLOS.

 

Giới thiệu

Một trong những thách thức cấp bách nhất đối với luật biển đương đại là làm thế nào điều hòa được sự cứng rắn ngày càng gia tăng của các quốc gia về chủ quyền lãnh thổ đối với các thực thể địa lý ngoài khơi, như đảo, đá và bãi nửa nổi nửa chìm, với sự suy giảm tương ứng của tự do hàng hải, điều mà hết sức thiết yếu với sự vận hành hiệu quả của các tuyến đường thương mại trên biển của thế giới.[1]Tại Biển Đông và Biển Hoa Đông, hai khu vực biển có lượng lớn tàu thuyền thương mại qua lại hàng ngày, tiến trình “lãnh thổ hóa” các vùng biển, quân sự hóa tranh chấp và tiến trình pháp lý chậm chạp đang diễn ra rất rõ ràng và hiển nhiên hơn bất cứ khu vực nào trên thế giới.

Khi xem xét các yếu tố gây bất ổn trong các khủng hoảng ở Biển Đông và các nguy cơ đối với sự ổn định và vận hành theo trật tự của thương mại quốc tế, cần nhắc đến nhà lý thuyết chính trị và học giả pháp lý nổi tiếng, Montessquieu. Ông đã dự đoán trong ấn phẩm De L’Esprit Des Loi (The Spirit of Laws, 1758) rằng:

“… hệ quả tự nhiên của thương mại là mang đến hòa bình. Hai quốc gia trao đổi thương mại với nhau sẽ trở nên phụ thuộc lẫn nhau: nếu một nước có lợi ích trong việc mua, thì nước kia sẽ có lợi ích trong việc bán, và tất cả các công đoàn đều dựa trên nhu cầu của nhau”.[2]

Gần 200 năm sau, các bài viết và tư tưởng chính trị của Montesquieu, người đặt nền móng cho nguyên tắc tùy thuộc lẫn nhau, đã có ảnh hưởng sâu sắc đến các triết lý chính trị của Jean Monet và Robert Schuman, những người có công đầu đối với tiến trình nhất thể hóacủa Liên minh Châu Âu (EU). Từ đó đến nay, các quy tắc chung về thương mại và hàng loạt các lĩnh vực chính sách khác đã đóng góp vào sự ổn định của Châu Âu và giành được sự ủng hộ khu vực đối với việc duy trì liên minh kinh tế và chính trị hòa bình, một liên minh được thành lập dựa trên luật lệ và hệ thống thương mại tự do.[3]Đây chắc chắn là những điều kiện thiết yếu cho sự nhất thể hóa EU.

Tương tự, Công ước Liên Hợp Quốc về luật biển 1982 (Công ước) và các hiệp định liên quan đã có đóng góp to lớn vào tính ổn định và sự rõ ràng trong luật lệ do Công ước đã áp dụng vào vấn đề biển và các vấn đề liên quan.[4]Theo đó, hệ thống các điều ước quốc tế và khu vực phức tạp này đã củng cố sự phát triển khả quan của nền kinh tế thế giới và tăng trưởng của thương mại quốc tế. Tuy nhiên, một đặc trưng đáng lưu ý của việc thực thi luật biển của các quốc gia ven biển trên thế giới là tình trạng ám ảnh phải củng cố yêu sách lãnh thổ và việc mở rộng các vùng biển từ chuỗi các thực thể đại dương và ven biển.[5] Trong rất nhiều ví dụ, và cũng được thể hiện rõ ràng trong rất nhiều tài liệu,[6] thực tiễn trong vấn đề này không phải lúc nào cũng phù hợp với nội dung và theo đó là tinh thần của các quy định tập quán do Công ước đặt ra. Điều này dường như đúng với trường hợp của khu vực Biển Đông và Biển Hoa Đông.[7]

Trái ngược lại và có phần trớ trêu là nếu xét đến đặc điểm lãnh thổ và bất ổn của lịch sử Châu Âu, địa vị pháp lý chính xác của các thực thể ngoài khơi không hề gây ra các căng thẳng chính trị hay xung đột gay gắtgiữa 23 nước thành viên thành lập nên EUở mức độ tương tự.[8]Thực ra, dường như, trừ các vấn đề khó khăn liên quan đến nhập cư bất hợp pháp qua Biển Địa Trung Hải, sự ổn định tương đối của các vấn đề liên quan đến luật biển ở Châu Âu có thể phần nào góp phần vào vai trò thúc đẩy của Luật EU trong việc hình thành một khuôn khổ cho thương mại khu vực, việc quản lý các hoạt động ngoài khơi, mà đáng lưu ý bao gồm cả việc đánh bắt cá, cũng như việc áp dụng các cách tiếp cận xuyên quốc gia một cách thống nhất đối với việc bảo vệ và bảo tồn môi trường biển.[9] Gắn với điều này và độc lập khỏi EU, nhiều quốc gia thành viên Liên minh Châu Âu và các quốc gia ven biển láng giềng đã đóng vai trò thực tế trong việc quản lý các nguồn tài nguyên hydrocarbon xuyên biên giới, cũng như việc phân định đường biên giới biển.[10] Thực ra, trong vài ví dụ tiêu biểu, các nước đã thu hẹp các yêu sách biển rộng lớn ở Biển Bắc và Bắc Atlantic và cho thấy sự kiềm chế đáng kể trong việc thiết lập các vùng đặc quyền kinh tế ở Biển Địa Trung Hải, với mục tiêungăn chặn căng thẳng với các quốc gia thành viên trong khu vực.[11]

Với mục tiêu chia sẻ kinh nghiệm thực tiễn của Châu Âu, bài viết nhấn mạnh một số xu hướng đương đại trong cách tiếp cận của EU đối với vấn đề quản lý nghề cá, bảo vệ môi trường biển, quy hoạch không gian biển, quản trị đại dương cũng như thực tiễn hợp tác của các nước thành viên EU trong việc nộp đệ trình chung cho Ủy ban Ranh giới Thềm Lục địa theo Điều 76 của Công ước Luật Biển của Liên Hợp Quốc (UNCLOS).[12] Trên hết, ngày càng rõ ràng rằng EU và các nước thành viên đang tìm kiếm một cách tiếp cận thiết thực cho việc triển khai Công ước, và trong nhiều trường hợp tính thực tế được ưu tiên hơn các nguyên tắc. Điều này lại giúp giảm nhiệt căng thẳng liên quan đến ranh giới biển lâu đời và các vấn đề liên quan đến tài nguyên.

Cuối cùng, nhiều khả năng cách tiếp cận như vậy có thể thích hợp với việc giải quyết tranh chấp biển ở những nơi khác trên thế giới bao gồm cả những vùng biển đã trở thành một phần trongcác vấn đề khu vực của Đông Nam Á. Thực ra, trong giai đoạn sau khi Tòa Trọng tài theo Phụ lục VII đưa ra phán quyết trong giai đoạn xét xử nội dung của vụ kiện Philippines – Trung Quốc, dự kiến vào tháng 6/2016, đáng lưu ý nhất có lẽ tất cả các nước liên quan cần tìm kiếm các giải pháp mới đối với các tranh chấp lâu dài đã định hình quan hệ song phương và khu vực ở Biển Đông.[13]

Sự phát triển nhanh chóng của chính sách EU

Trong bối cảnh sự quan tâm của quốc tế ngày càng gia tăng về quân sự hóa tranh chấp và tác động của nó đến các tuyến đường thương mại biển,cách tiếp cận của EU đối với các căng thẳng trong khu vực xoay quanh tranh chấp biển ở Biển Đông và Biển Hoa Đông đã phát triển theo một xu hướng khá rời rạc. Có thể khẳng định rằng, EU và Trung Quốc đã duy trì quan hệ ngoại giao hơn 40 năm và có những lợi ích chung trong việc thúc đẩy một hệ thống thương mại quốc tế hiệu quả và phát triển mạnh mẽ.[14] Tuy nhiên, trong suốt thập kỷ qua, căng thẳng ngoại giao ngày càng biểu hiện rõ nét giữa Trung Quốc và các quốc gia Châu Á gồm Đài Loan, Việt Nam và Philippines, Malaysia và Brunei. Vào tháng 12/2015, Nghị viện Châu Âu nhấn mạnh đến sự tiến triển nhanh chóng của các sự kiện khu vực gần đâylà nguyên nhân cho các lo ngại của EU gồm: các cuộc biểu tình vẫn đang diễn ra của phong trào ủng hộ dân chủ tại Hồng Kong, sự chuyển hướng từ “ngoại giao phản ứng” sang “ngoại giao chủ động” trong chính sách đối ngoại Trung Quốc; việc công bố sách trắng về chiến lược quốc phòng của Trung Quốc, nhấn mạnh về việc bảo vệ các quyền và lợi ích trên biển của nước này; việc Trung Quốc không tuân thủ và áp dụng các điều khoản then chốt trong Công ước Luật biển để giải quyết tranh chấp biển và lãnh thổ ở Biển Đông và Biển Hoa Đông; sự tiếp tục ủng hộ của Trung Quốc đối với Bắc Triều Tiên và sự gia tăng nguy cơ phổ biến vũ khí hủy diệt hàng loạt trong khu vực; cùng với đó là sự củng cố quan hệ Nga – Trung trong giai đoạn sau khủng hoảng Ukraine và Crimean.[15]Một danh sách thực tế các hành động bất cẩn có thể ảnh hưởng đến quan hệ giữa EU và Trung Quốc trong tương lai gần, bao gồm quan hệ song phương về luật biển và các vấn đề liên quan đến thương mại.

….

Bài học từ cách tiếp cận của EU

Trước đây EU và các quốc gia thành viên đều tập trung giải quyết các vấn đề kinh tế và chủ quyền gắn liền với đại dương bằng các biện pháp tiếp cận dựa trên chuẩn mực pháp lý, trên cơ sở của Công ước và thông qua trật tự pháp lý riêng biệt của liên minh. Song song và trái ngược với các tiếp cận của ba thành viên thường trực Hội đồng Bảo an (Mỹ (không là thành viên của Công ước), Nga và Trung Quốc), EU thể hiện cam kết mạnh mẽ đối với việc giải quyết tranh chấp quốc tế và thực hiện nghĩa vụ theo Phần XV của Công ước.[16] Theo đó có thể củng cố trật tự pháp lý quốc tế.

Cuộc họp của nhóm các nước G7 vào tháng 6/2015 đã nhấn mạnh các nguy cơ bắt nguồn từ cải tạo đảo quy mô lớn ở Biển Đông và căng thẳng gia tăng ở Biển Hoa Đông. Một trong những nghịch lý xuất phát từ nỗi lo ngại ngày càng gia tăng về Trung Quốc và sức mạnh quân sự ngày một phát triển của nước này là việc nối lại quan hệ hữu nghị giữa Mỹ và Việt Nam cũng như với các nước khác trong khu vực.[17]

Đối với các quốc gia trong các vùng biển khác bao gồm các quốc gia ven biển ở Đông Nam Á, cách tiếp cận hữu dụng của Liên minh đối với việc triển khai luật biển trong các lĩnh vực quản lý nghề cá, bảo vệ môi trường và quản trị biển đã đặt ra hàng loạt các xu hướng hiển nhiên. Điều này đã chứng minh rằng tính thực dụng thường thắng thế so với nguyên tắc đặc quyền của quốc gia đối với tài nguyên và chủ nghĩa đơn phương trong mối quan hệ với quản trị biển nói chung. Sau đây là các đặc trưng cơ bản trong cách tiếp cận của EU:

      I.      Nên dựa vào luật, tuân thủ nghiêm túc và pháp triển luật quốc tế bao gồm UNCLOS và các hiệp định quốc tế liên quan.

    II.      Phải chấp nhận rằng tất cả các vấn đề và thách thức liên quan đến việc quản lý các hoạt động của con người trong không gian biển có mối liên hệ chặt chẽ và cũng nên được xem xét như một chỉnh thể cùng với nguyên tắc tùy thuộc lẫn nhau;

   III.      Đạt được trình độ bảo vệ và cải thiện chất lượng môi trường cao, sử dụng một cách khôn ngoan các nguồn tài nguyên thiên nhiên, thúc đẩy tiến bộ khoa học và công nghệ.

  IV.      Thúc đẩy các giải pháp khu vực đối với các vấn đề khu vực. Cụ thể như dưới hình thức chiến lược lưu vực biển, trong đó thừa nhận sự khác biệt về mặt chính trị, địa lý, kinh tế của mỗi vùng biển. Điều này để nhấn mạnh rằng một phương án sẽ không phù hợp được với tất cả các vùng biển.

   V.      Thông qua phương pháp tiếp cận phối hợp để quản lý biển đối với hợp tác liên ngành và tham khảo các bên liên quan tại Châu Âu, ở cả cấp độ quốc gia và khu vực.

  VI.      Phát triển các công cụ chính sách xuyên chuyên đề như quy hoạch không gian biển, kiến thức và dữ liệu biển toàn diện, và phối hợp giám sát biển.

 VII.      Thúc đẩy phát triển bền vững, quản lý hệ sinh thái dựa trên nguyên tắc phòng ngừa theo CFP và MSFD.

VIII.      Thúc đẩy vai trò một chủ thể quốc tế mạnh mẽ của Liên minh trong các diễn đàn khu vực và đa phương.

  IX.      Làm rõ mối liên kết với các chính sách khác của Liên minh về thương mại, nghiên cứu, năng lượng và cạnh tranh.

   X.      Thực hiện vai trò lãnh đạo và cách tiếp cận hợp tác trong mối quan hệ với nước thứ ba.

Đọc toàn bộ bản dịch tại đây.

Giáo sư Ronan Long, Khoa Luật, Đại học quốc gia Ireland, Giám đốc Nghiên cứu tại Trung tâm Luật Biển và Chính sách Đại dương, Ireland. Bài viết được trình bày tại Hội thảo Các vấn đề Biển và Công ước Liên Hợp Quốc về Luật biển (UCNLOS): Chia sẻ cách Tiếp cận của Châu Âu và Châu Á đối với Tranh chấp Lãnh Thổ do Học viện Ngoại giao tổ chức với sự hỗ trợ của Liên minh Châu Âu.


[1]Chương sách này được cập nhật từ bài tham luận “Các xu hướng đương đại: Nghề cá Liên minh Châu Âu, môi trường biển và quản lý biển” do Giáo sư R. Long trình bài tại Hội thảo “Các vấn đề biển và UNCLOS: Chia sẻ cách tiếp cận của Châu Âu và Châu Á về tranh chấp lãnh thổ”, tại Vịnh Hạ Long, Hà Nội, 4-5/6/2015. Nội dung của bài viết này lần đầu tiên được công bố trên mạng bằng Tiếng Việt (Hà Nội: Cơ quan điều phối đối thoại chiến lược Việt Nam – EU, 2015). Chương sách này được dự kiến xuất bản trong ấn phẩm sách bằng Tiếng Việt, do E. Francks và T. Thuy đồng chủ biên (Hà Nội: Học viện Ngoại giao, 2016), cũng như trong ấn phẩm “International Marine Economy: Law and Policy”, do M Nordquist, J. Norton Moore và R. Long đồng chủ biên (Leiden, Boston: Brill, 2017). Để tiến hành so sánh cho một vài luận điểm dưới đây, tác giả đã sử dụng một ấn phẩm khác của mình “Law of the Sea: The North-East Atlantic and North Sea” trong quyển “Sổ tay về Luật biển của Oxford, do D. Rothwell, A. Oude Elfink, T. Stephens đồng biên tập (Oxford, Nhà Xuất bản Đại học Oxford, 2015), tr. 647 – 671.

[2] C. Montesquieu, De l'esprit des lois (Geneva: 1758). Xem bản mới hơn tại L. Versini, Sorbonne. (Paris: Sorbonne, Éditions Gallimard, 1995) 2 chương: chương I: tr. 1 - 604 ; chương. II: tr. 605 - 1628. Đoạn văn trích dẫn kể trên cũng được trích bởi A. Hirschman, The Passions and the Interests (Princeton: Nhà xuất bản Đại học Princeton, 1977), tr. 80.  và J. Plender Capitalism: Money, Morals and Markets (London: Nhà xuất bản Biteback., 2015) tại đoạn văn gần với chú thích số 103 trong văn bản.

[3]Điều 3, Điều ước Liên minh Châu Âu (TEU).

[4] 1833 U.N.T.S. 3 / 21 ILM 1261 (1982).  Có hiệu lực ngày 16/11/1994. Tính đến 25/5/2016, đã có 167 quốc gia thành viên và EU. Có 39 quốc gia không là thành viên của Công ước gồm Mỹ, El Salvador, Colombia, Venezuela, Peru, Thổ Nhĩ Kỳ, Israel, Iran, Libya, Campuchia, Bắc Triều Tiên, Eritrea, Syria và các Tiểu Vương quốc Ả-rập thống nhất và 17 quốc gia không có biển.

[5] Trong số đó có thể xem thêm A. Roach và R. W. Smith, , Excessive Maritime Claims, tái bản lần thứ 3 (Leiden/Boston: Martinus Nijhoff, 2012).

[6] Như trên.

[7] Xem thêm, A. Roach, “China's Shifting Sands in the Spratlys”, 19 (5) ASIL 15/7/2015, http://www.asil.org/insights/volume/19/issue/15/chinas-shifting-sands-spratlys.

[8] T. Treves, L. Pineschi (chủ biên), The Law of the Sea, The European Union and its Member States, (Leiden/Boston: Martinus Nijhoff, 1997).

[9] . Long, “The Inexorable Rise of the Law of the Sea Convention within the European Legal Order” trong cuốn sách Michael Lodge, Myron H. Nordquist, (chủ biên), Peaceful Order in the World's Oceans: Essays in Honor of Satya N. Nandan, (Leiden/Boston, Nijhoff, 2014) tr.157-185.

[10] R. Long “Law of the Sea; The North-East Atlantic and North Sea” trong cuốn sách D. Rothwell, A. Oude Elfink, T. Stephens, (chủ biên), Oxford Handbook On The Law Of The Sea, (Oxford, Nhà xuất bản Đại học Oxford, 2015) tr. 647-671.

[11] Xem thảo luận về thực tiễn của Anh và Đức dưới đây. Về thực tiễn các yêu sách biển ở Biển Địa Trung Hải, xem thêm tại I. Papanicolopulu, The Mediterranean Sea in Donald Rothwell, Alex Oude Elferink, Karen Scott and Tim Stephens, The Oxford Handbook of the Law of the Sea (Oxford: OUP, 2015), tr. 611.

[12] Xem thảo luận về yêu sách thềm lục địa dưới đây.

[13] Tòa Trọng tài Thường trực, vụ kiện số. 2013-19, Philippines và Trung Quọc, 22/1/2013. Xem online tại http://www.pcacases.com/web/view/7.

[14] Cộng đồng kinh tế Châu Âu (EEC) và Trung Quốc thiết lập quan hệ ngoại giao vào ngày 6/5/1975.

[15] Ủy ban Nghị viện Châu Âu về Đối ngoại, Báo cáo về EU – Trung Quốc, 2/12/2015. Kiến nghị về Nghị quyết của Nghị viện Châu Âu về quan hệ EU – Trung Quốc, tại đoạn O-T. Xem online tại

http://www.europarl.europa.eu/sides/getDoc.do?pubRef=-//EP//NONSGML+REPORT+A8-2015-0350+0+DOC+PDF+V0//EN.  

[17]Financial Times, 21-2/5/2016, tr. 6.

 

 


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Bình luận


Mã bảo mật
Tạo mã mới

Thực tiễn Quốc gia ở các nước Đông Nam Á: Tiềm năng hợp tác giữa các bên yêu sách trong tranh chấp Biển Đông

Thực tiễn Quốc gia ở các nước Đông Nam Á: Tiềm năng hợp tác giữa các bên yêu sách trong tranh chấp Biển Đông

Mặc dù triển vọng giải quyết tranh chấp về chủ quyền lãnh thổ là rất thấp, nhưng những bất đồng về chủ quyền lãnh thổ không nhất thiết phải song hành cùng với việc quản lý tranh chấp Biển Đông. Thực tiễn quốc gia ở Đông Nam Á đã chứng minh điều này.

Đọc tiếp...

Tham vọng của Trung Quốc về vấn đề biển Đông: Một trật tự hàng hải hợp pháp liệu có khả thi?

Tham vọng của Trung Quốc về vấn đề biển Đông: Một trật tự hàng hải hợp pháp liệu có khả thi?

Tầm quan trọng của khu vực biển Đông từ xưa đến nay thể hiện sự cấp thiết trong việc thành lập nên một cơ chế chính trị đảm bảo an ninh và thiết lập trật tự hàng hải, nhưng nỗ lực này đã bị cản trở bởi các cuộc xung đột dân tộc, sự cạnh tranh các chiến lược trên biển và sự mất lòng tin giữa các quốc gia.

Đọc tiếp...

Châu Á Thái Bình Dương trong nhiệm kỳ Tổng thống Trump

Châu Á Thái Bình Dương trong nhiệm kỳ Tổng thống Trump

Tờ Các Vấn đề Biển (Maritime Issues) đã tiến hành cuộc phỏng vấn với bà Bonnie S. Glaser, cố vấn cấp cao về châu Á kiêm Giám đốc Chương trình Nghiên cứu Sức mạnh Trung Quốc tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế Mỹ (CSIS) về các vấn đề liên quan tới Châu Á – Thái Bình Dương trong nhiệm kỳ Tổng thống Donald Trump. Nghiên cứu Biển Đông xin giới thiệu toàn văn bản dịch.

Đọc tiếp...

Tầm quan trọng của giải quyết tranh chấp Biển Đông đối với hòa bình thế giới

Tầm quan trọng của giải quyết tranh chấp Biển Đông đối với hòa bình thế giới

Biển Đông đã nổi lên như một điểm nóng ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Nếu xung đột xảy ra, tác động không chỉ đối với khu vực mà còn đối với toàn cầu. Cần có các hành động cụ thể để quản lý căng thẳng, trước hết là cam kết của Trung Quốc về phi quân sự hóa các đảo tranh chấp và chấm dứt thay đổi nguyên trạng, các bên cần nhanh chóng tiến tới ký kết bộ quy tắc ứng xử COC.

Đọc tiếp...

Trung Quốc vẫn chưa thắng trên Biển Đông

Trung Quốc vẫn chưa thắng trên Biển Đông

Nhiều ngưởi tin rằng, Trung Quốc đang nắm lợi thế ở Biển Đông. Tuy nhiên, xem xét kỹ hơn thì thấy Trung Quốc còn rất xa mới có thể hoàn thành được những mục tiêu của mình – thậm chí Trung Quốc còn có một số thất bại nghiêm trọng.

Đọc tiếp...

Cách thức để Mỹ ngăn chặn bước tiến trên biển của Trung Quốc: Chuyển hướng Chính sách

Cách thức để Mỹ ngăn chặn bước tiến trên biển của Trung Quốc: Chuyển hướng Chính sách

Nước Mỹ cần cảnh báo Trung Quốc rằng nếu nước này còn tiếp tục thực hiện các hành động hung hăng trên Biển Đông thì Mỹ sẽ từ bỏ quan điểm trung lập và trợ giúp các quốc gia khác trong khu vực bảo vệ các yêu sách của mình.

Đọc tiếp...

Ván bài ASEAN: Thách thức Biển Đông đối với Sự tự quyết và Thể chế

Ván bài ASEAN: Thách thức Biển Đông đối với Sự tự quyết và Thể chế

Biển Đông có những lợi ích quan trọng đối với tất cả các bên liên quan. ASEAN cũng không là ngoại lệ. Trên cơ sở đó, bài viết này xem xét các nguy cơ trong tranh chấp Biển Đông đối với ASEAN, đặc biệt chú trọng đến các lợi ích và hạn chế của tổ chức này. 

Đọc tiếp...

Khi các luật sư giỏi viết sai lịch sử: các bằng chứng thiếu tin cậy và tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông

Khi các luật sư giỏi viết sai lịch sử: các bằng chứng thiếu tin cậy và tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông

Bốn mươi năm thảo luận và tranh cãi về tranh chấp lãnh thổ Biển Đông đã bị bóp méo theo hướng câu chuyện của Trung Quốc mà ít dựa trên cơ sở trên thực tế. Điều này đã đưa đến những hệ lụy vượt ra ngoài khuôn khổ của giới học thuật, tác động đến cấp cao nhất của giới hoạch định chính sách. Đây là thời điểm để thế hệ các chuyên gia pháp lý mới xem xét lại các bằng chứng và đưa đến những kết luận mới.

Đọc tiếp...

Năm sắc thái của chiến lược “Vùng không phân định trắng đen” của Trung Quốc

Năm sắc thái của chiến lược “Vùng không phân định trắng đen” của Trung Quốc

Theo thời gian, chiến thuật “vùng không phân định trắng đen” đã đi theo hướng “bớt trắng thêm đen”, mang tính cưỡng ép hơn sau khi Bắc Kinh công bố “đường 9 đoạn” vào năm 2009. “Ngoại giao nụ cười” mang nhiều yếu tố “trắng” được thay thế bằng “ngoại giao cây gậy nhỏ”.

Đọc tiếp...

Sự cần thiết của ngoại giao biển toàn diện ở Biển Đông

Sự cần thiết của ngoại giao biển toàn diện ở Biển Đông

Sau một năm 2016 đầy căng thẳng với các tranh chấp tại Biển Đông, đặc biệt xung quanh thời điểm Tòa Trọng tài ra phán quyết, năm 2017 cho thấy một giai đoạn “hòa hoãn” mới với “tinh thần ôn hòa” trong an ninh biển ở khu vực Đông Nam Á.

Đọc tiếp...

Liệu Biển Đông có trở thành một Crimea mới?

Liệu Biển Đông có trở thành một Crimea mới?

Tình bạn đang nảy nở giữa Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng thống Nga Vladimir Putin trong thời gian gần đây đã phản ánh những nét tương đồng trong phong cách lãnh đạo cá nhân của họ. Một kịch bản Crimea tại Biển Đông có xảy ra?

Đọc tiếp...

Trung – Mỹ cần phải thiết lập cơ chế đối thoại ổn định chiến lược ở Biển Đông

Trung – Mỹ cần phải thiết lập cơ chế đối thoại ổn định chiến lược ở Biển Đông

Hai nước cần phải khởi động đối thoại cấp cao về vấn đề chiến lược Biển Đông, chuyển chủ đề Biển Đông từ vấn đề “quân sự hóa” sang vấn đề “ổn định chiến lược”, đồng thời phát triển một bộ “quy tắc trò chơi” tương tác lẫn nhau ở Biển Đông có lợi cho ổn định chiến lược. 

Đọc tiếp...

Thế Lưỡng nan về Đối ngoại của ông Tập Cận Bình: Lựa chọn Sáng kiến “Một Vành đai, Một Con đường” hay Biển Đông?

Thế Lưỡng nan về Đối ngoại của ông Tập Cận Bình: Lựa chọn Sáng kiến “Một Vành đai, Một Con đường” hay Biển Đông?

Bài viết đánh giá Sáng kiến “Một Vành đai, Một Con đường” hay việc thúc đẩy lợi ích của Trung Quốc ở Biển Đông sẽ giúp củng cố vị thế chính trị của ông Tập Cận Bình hiệu quả hơn. Đây là vấn đề rất quan trọng đối với các quốc gia khu vực, đặc biệt là các bên tranh chấp ở Biển Đông.

Đọc tiếp...

Biển Đông: Tuần trăng mật Trung Quốc-Philippines kết thúc?

Biển Đông: Tuần trăng mật Trung Quốc-Philippines kết thúc?

Những phát biểu gần đây về Biển Đông của Tổng thống Philippines có thể là một nỗ lực có tính toán nhằm phục hồi uy tín, xoa dịu các tướng lĩnh và giới chức an ninh, đồng thời chứng tỏ quyết tâm của ông Duterte đối với Bắc Kinh.

Đọc tiếp...

Chiến lược thống trị Biển Đông của Trung Quốc: Sao chép Đế quốc Anh

Chiến lược thống trị Biển Đông của Trung Quốc: Sao chép Đế quốc Anh

Trong khi sự thống trị của Anh trên biển và đại dương trong các thế kỷ XVIII và XIX được biết đến nhiều hơn, ngày nay rất ít người nhớ rằng khi đó người Hà Lan chứ không phải người Anh mới giữ vị thế cường quốc biển lớn nhất thế giới.

Đọc tiếp...

Nguy cơ Mỹ để mất các lợi ích ở Biển Đông

Nguy cơ Mỹ để mất các lợi ích ở Biển Đông

Mỹ cần nắm bắt cơ hội khi Chính quyền của ông Duterte nhận ra Bắc Kinh không hề đem lại hy vọng cho họ. Nhất là từ ngày 1/5, khi Trung Quốc bắt đầu thực thi lệnh cấm đánh bắt cá tại các khu vực, bao gồm cả tại bãi cạn Scarborough.

Đọc tiếp...

Ba lựa chọn của Mỹ để ngăn chặn Trung Quốc ở Biển Đông

Ba lựa chọn của Mỹ để ngăn chặn Trung Quốc ở Biển Đông

Câu hỏi được đặt ra là Washington và các đồng minh nên làm gì? Trong 5 năm qua, Trung Quốc đã xây dựng 12 cơ sở quân sự quan trọng tại Biển Đông, bao gồm 3 căn cứ kiên cố cho không quân.

Đọc tiếp...

Chiến tranh phức hợp có thể bảo vệ lợi ích của Mỹ ở Biển Đông

Chiến tranh phức hợp có thể bảo vệ lợi ích của Mỹ ở Biển Đông

Các thiết bị không người lái có thể là một giải pháp lý tưởng cho chiến tranh phức hợp. Với các thiết bị này, Mỹ có thể tăng cường việc tiếp cận các tàu của Trung Quốc, đồng thời tránh bị xem là khiêu khích hay đối mặt với các chạm không mong muốn.

Đọc tiếp...

An ninh đường biển tại châu Á: Châu Âu không thể thờ ơ

An ninh đường biển tại châu Á: Châu Âu không thể thờ ơ

Trong bối cảnh Trung Quốc ngày càng quyết đoán ở khu vực, những nghi ngại về cam kết đối với Châu Á của Mỹ, Châu Âu cần tham gia đối thoại và xác định lập trường của mình, đóng góp vào sự tái cân bằng lực lượng tại một khu vực châu Á mà tầm quan trọng chiến lược của nó vượt qua khuôn khổ khu vực.

Đọc tiếp...

Vai trò của Singapore trong tranh chấp Biển Đông

Vai trò của Singapore trong tranh chấp Biển Đông

Là một quốc gia nhỏ bé, khan hiếm tài nguyên, Singapre luôn nhận thực không thể dựa vào sức mạnh bản thân để phát triển kinh tế và bảo vệ an ninh quốc gia. Đây chính là đặc trưng “văn hóa khủng hoảng” nước nhỏ của Singapre. Và đó chính là nguyên nhân khiến Singapre rất lo sợ cục diện cân bằng nước lớn ở Biển Đông bị phá vỡ.

Đọc tiếp...

Lý do Indonesia và Úc không thể tuần tra chung tại Biển Đông

Lý do Indonesia và Úc không thể tuần tra chung tại Biển Đông

Từ năm 2016, Indonesia đã có những cơ hội để có thể thay đổi chính sách trong vấn đề Biển Đông, nhưng dường như có rất ít bằng chứng cho thấy Indonesia đã tận dụng điều đó. Quan điểm của Indonesia về Biển Đông vẫn còn khá mơ hồ.

Đọc tiếp...

"Pháo đài khổng lồ" của Trung Quốc trên Biển Đông

Nhờ sự kết hợp giữa các tàu mặt nước, các pháo phòng không cùng tàu ngầm tấn công thông thường và tàu ngầm hạt nhân, giá trị chiến lược của căn cứ quân sự Ngọc Lâm ở cực Nam của đảo Hải Nam ngày càng gia tăng.

Đọc tiếp...

Hội nghị hải quân - Giải pháp cho vấn đề Biển Đông?

Hội nghị hải quân - Giải pháp cho vấn đề Biển Đông?

Một hiệp ước kiểm soát vũ khí hải quân có sự tham gia của Trung Quốc có thể giải quyết vấn đề hóc búa nhất trong khu vực. Hiện nay, cuộc chạy đua vũ khí hải quân giữa Trung Mỹ đã bắt đầu hình thành và có thể phát triển theo chiều hướng nguy hiểm, giống như cuộc chạy đua tàu chiến Anh-Đức trong thập niên đầu của thế kỷ trước.

Đọc tiếp...

Chính sách Biển Đông của Lào: Nguyên nhân và tác động

Chính sách Biển Đông của Lào: Nguyên nhân và tác động

Nghiên cứu Biển Đông xin giới thiệu góc nhìn của học giả Trung Quốc Chen Xiang, Học viện Chính trị và Quan hệ Quốc tế, về chính sách Biển Đông của Lào. Trong bài viết, tác giả lập luận chính sách Biển Đông của Lào phản ánh lợi ích quốc gia và các toan tính của Lào trong quan hệ với Trung Quốc và Việt Nam. 

Đọc tiếp...

Lý do Trung Quốc sửa đổi Luật an toàn giao thông hàng hải

Lý do Trung Quốc sửa đổi Luật an toàn giao thông hàng hải

Chiến dịch dài hơi của Trung Quốc nhằm biến Biển Đông thành lãnh thổ của mình đang được tiến hành khẩn trương. Vì vậy, những quốc gia tôn trọng quyền tự do hàng hải cần bác bỏ chiến dịch này dưới mọi hình thức.

Đọc tiếp...

Vấn đề Biển Đông: Câu hỏi nhiều hơn câu trả lời

Vấn đề Biển Đông: Câu hỏi nhiều hơn câu trả lời

Mặc dù chưa rõ ASEAN - Trung Quốc có thể chính thức hóa bộ quy tắc ứng xử hay không, nhưng chắc chắn sẽ xuất hiện một số yếu tố cản trở nỗ lực này. Bộ quy tắc này không trao cho ASEAN quyền hợp pháp để kiểm tra hành vi của các bên yêu sách, chứ chưa nói đến giám sát hay buộc các bên tuân thủ.

Đọc tiếp...

Kết luận mang tính bước ngoặt ở Biển Đông: Phạm vi và Tác động của Phán quyết Toà Trọng tài

Kết luận mang tính bước ngoặt ở Biển Đông: Phạm vi và Tác động của Phán quyết Toà Trọng tài

Bài viết này nhằm ba mục đích: thứ nhất, để chỉ ra các đặc điểm của Tòa Trọng tài và địa vị pháp lý của phán quyết; thứ hai để tóm tắt những kết luận chính của Toà; thứ ba để tìm hiểu những tác động tiềm tàng của phán quyết đối với cả trong và ngoài khu vực Biển Đông.

Đọc tiếp...

Chính trị nội bộ trong cách tiếp cận của Indonesia đối với phán quyết của Tòa Trọng tài và vấn đề Biển Đông

Chính trị nội bộ trong cách tiếp cận của Indonesia đối với phán quyết của Tòa Trọng tài và vấn đề Biển Đông

Phản ứng tức thì của Indonesia trước phán quyết của Tòa Trọng tài ngày 12 tháng 7 năm 2016 thật sự mờ nhạt. Khi xem xét kỹ hơn, tuyên bố này có vẻ lại là một ví dụ nữa về cách tiếp cận không nhất quán của Indonesia đối với vấn đề Biển Đông cũng như đối với các hành vi xâm phạm EEZ của Trung Quốc.

Đọc tiếp...

Giải mã sự thay đổi trong chính sách Biển Đông của Mỹ

Giải mã sự thay đổi trong chính sách Biển Đông của Mỹ

Hoạt động cải tạo và quân sự hóa các thực thể ở Biển Đông đã dẫn đến một sự đánh giá lại vai trò của Biển Đông như là một phần trong lợi ích cốt lõi lớn hơn của Mỹ, và trong đại chiến lược của Mỹ ở Tây Thái Bình Dương. Phản ứng của Mỹ giờ đây đã chủ động hơn nhằm ngăn chặn Trung Quốc cũng như theo đuổi mục tiêu buộc Trung Quốc phải “trả giá” cho hành động của mình.

Đọc tiếp...

Biển Đông – một số nguyên tắc chiến lược căn bản cho chính quyền mới của Mỹ

Biển Đông – một số nguyên tắc chiến lược căn bản cho chính quyền mới của Mỹ

Nhằm chống lại những nỗ lực của Trung Quốc kiểm soát Biển Đông, Mỹ cần một chiến lược bền vững để thúc đẩy các khả năng của đồng minh, bạn bè và đối tác, hợp tác hiệu quả hơn với các đối tác và đồng minh có khả năng, và củng cố trật tự khu vực.

Đọc tiếp...
More:

Ngôn ngữ

NGHIÊN CỨU BIỂN ĐÔNG

Joomla Slide Menu by DART Creations

Tìm kiếm

Học bổng Biển Đông

           

          

HỘI THẢO QUỐC GIA, QUỐC TẾ

Philippin kiện Trung Quốc

 

 

TÀI LIỆU ĐẶC BIỆT

ĐANG TRỰC TUYẾN

Hiện có 11979 khách Trực tuyến

Đăng nhập



Đăng ký nhận tin